Nhìn hai người náo loạn, Mộng Kỳ yên lặng ôm ôm Lạc Gia Hoa, “Chúng ta không cần để ý tới hai người không có tự giác làm khách.
Lạc Gia Hoa tán đồng gật đầu, “Được, bà xã, cơm tối hôm nay là em làm?”
“Ừm, mặc dù Lưu Lợi muốn giúp, nhưng cô ấy là một sát thủ phòng bếp, phòng bếp là cấm địa của cô ấy.” Mộng Kỳ gật đầu.
Lạc Gia Hoa đau lòng nhìn Mộng Kỳ, “Em mang thai không cần nấu cơm, ngộ nhỡ . . . . . . ý của anh là, về sau buổi tối chờ anh về nấu, anh sẽ làm nhiều một chút dể trong tủ lạnh, buổi trưa em tùy tiện hâm lại là được, hoặc là, để anh nhờ mẹ sang nấu cơm, một mình em ở nhà, anh không yên tâm.”
“Không cần, mẹ còn phải chăm sóc ba, để mẹ tới đây cha làm thế nào, nếu như chạy qua chạy lại, cũng quá mệt mỏi, huống chi bây giờ em thấy không có gì khác th, thật có thường, hơn nữa anh nấu nhiều, có lúc em không nhất định muốn ăn. Nếu để cho mẹ tới chăm sóc em, người khác biết, còn tưởng rằng em rất làm nũng, mang thai thì như Thái Thượng Hoàng cần người hầu hạ, vậy cũng không nói được.”
“Sẽ không ai nói như vậy.”
“Người khác muốn nói anh ngăn cũng ngăn không được, nếu như mẹ muốn tới chăm sóc em ít nhất cũng phải chờ bụng em lớn đi đứng bất tiện a.” Mộng Kỳ dịu dàng khuyên giải Lạc Gia Hoa,
“Mẹ thỉnh thoảng tới thăm một chút là được rồi, không cần đặc biệt chăm sóc em, nói như vậy em sẽ lo lắng.”
Lạc gia tất biết Mộng Kỳ cũng là người có tính khí cứng rắn, chỉ đành phải gật đầu, “Vậy cũng được, về sau chuyện trong nhà tận lực không cần làm, giao cho anh.”
“Được”
Mặc dù Mộng Kỳ lần nữa bày tỏ cùng bình thường không có gì khác biệt, nhưng Lạc Gia Hoa vẫn cẩn thận đỡ Mộng Kỳ ngồi xuống, sau đó hướng về phía hai người đang ‘ liếc mắt đưa tình ’ nói,
“Hai người ăn cơm, ăn xong chơi nữa a.”
“Ai đang chơi, tôi là đánh hắn.” Lưu Lợi khinh thường trừng Cố Thông một cái, sau đó đi từ từ tới bàn ăn.
“Lợi, anh và em ngồi chung một chỗ đi.” Cố Thông phát hiện mình có hứng thú tệ hại, đặc biệt thích trêu chọc Lưu Lợi tức giận sau đó thấy cô tức giận thì cảm thấy cả người thoải mái.
“Biến, tôi và Kỳ ngồi chung một chỗ, anh cách xa một chút, không cho lên bàn, rửa tay đi.”
Lạc Gia Hoa đã từ phòng bếp rửa tay ra ngoài, bưng chén kêu, “Đúng, Cố Thông, rửa tay.”
“Được rồi.” Cố Thông nhún vai, chờ lúc anh đi ra, Lưu Lợi đã tới chỗ Mộng Kỳ ngồi, trong mắt của hắn thoáng qua một đạo tà quang, cầm cái ghế ngồi vào bên cạnh Lưu Lợi,
“Lợi, em cố ý chừa chỗ này cho anh đi, rất cảm động.”
Lưu Lợi: . . . . . .
“Thật là da mặt dày.”
Mộng Kỳ đứng lên, “Thôi, anh ngồi chỗ của tôi đi, ngồi bên đó không tiện gắp thức ăn.”
“Kỳ. . . . . .”
Cố Thông ôm cổ Lưu Lợi, “Cám ơn chị dâu, chị dâu thật tốt.”
Mộng Kỳ cười ngồi vào bên cạnh Lạc Gia Hoa, “Tôi là sợ hai người liếc mắt đưa tình, hiện tại tôi không chịu được giày vò a, vẫn là cách khá xa chút an toàn hơn.”
“Kỳ!”
“Chị dâu nói không sai.”
Mộng Kỳ đối với Lưu Lợi căm tức nhìn đáp lại một ánh mắt xin lỗi.
“Này, anh buông tay cho tôi.” Bị bạn bán đứng, Lưu Lợi không thể làm gì khác hơn là quay đầu lại trừng Cố Thông, chỉ là ngồi ăn cơm cô cũng không có dám làm động tác gì quá lớn, theo như lời Mộng Kỳ, nơi này còn có một phụ nữ có thai, ngộ nhỡ ảnh hưởng tới vô tội sẽ không tốt.
Cố Thông cũng nhìn ra cô cẩn thận, trong lòng cười đến càng thêm hả hê, “Thả em ra cũng được, nhưng em phải đồng ý hai điều kiện.”
“Anh mơ đi.”
“Em còn chưa nghe điều kiện đã cự tuyệt, anh biết rồi, em là muốn cho anh cả đời ôm em như vậy đi.”
“Nói điều kiện đi.” Lưu Lợi tức giận trừng mắt nhìn hắn, “Tôi và anh rất quen ư, còn ôm chặt như vậy, có phải là với phụ nữ nào anh cũng ôm?”
“Đó cũng không phải, đầu tiên, anh ôm nhất định là mỹ nữ, tiếp theo, nhất định là mỹ nữ không có chủ, giống như chị dâu a, anh vĩnh viễn sẽ không ôm cô ấy, bởi vì anh không lấn vợ bạn.”
Mộng Kỳ: . . . . . .
Lưu Lợi cắn răng, “Câm miệng, nói thẳng điều kiện của anh.”
“Thứ nhất, ngồi yên, không cho lệch vị trí.”
“Có thể.” Không chút do dự đồng ý, không phải là ngồi xuống bên cạnh thôi sao, liền giường đã mấy lần rồi, còn giả bộ cái gì nữa, Lưu Lợi nghĩ không sao cả, “Điều kiện thứ hai?”
“Điều kiện thứ hai nha, hôn anh.”
“Mơ đi.”
“Vậy anh hôn em.” Cố Thông ôm Lưu Lợi đầu nhanh chóng hôn tới.
“Ưmh ~” Lưu Lợi lúc này mới phát hiện sức lực Cố Thông thật lớn, vốn chỉ là một cái hôn đối với Lưu Lợi mà nói không coi là gì, nhưng cô trời sanh Phản Cốt, ngươi càng ép buộc, cô liền càng khó chịu, trên người bị Cố Thông cố định không thể động đậy, trong mắt thoáng qua một đạo ngoan sắc, chân không chút do dự nâng lên, Cố Thông mặc dù áp chế cô, nhưng vẫn chú ý hành động của cô, chân cô vừa nhấc là hắn biết, chân lập tức hướng bên cạnh dời đi.
“A” một bên xem cuộc vui Mộng Kỳ đột nhiên kêu thảm thiết.
“Bà xã, “
“Kỳ!”
“Chị dâu!”
“Sao thế?” Lạc Gia Hoa thoáng qua trong mắt nôn nóng.
“Có phải tớ dẫm lên cậu, thật xin lỗi thật xin lỗi.” Lưu Lợi vội vàng đứng lên, nếu lúc trước, thật không sao, nhưng bây giờ Mộng Kỳ đã mang thai, nếu có chuyện gì, cô sẽ áy náy chết.
“Cho anh xem nhìn, dẫm lên chỗ nào?” Lạc Gia Hoa sắc mặt tái xanh, cong người xuống cẩn thận đỡ chân Mộng Kỳ .
Mộng Kỳ nhìn sắc mặt Lạc Gia Hoa xanh mét và Lưu Lợi chột dạ, khẽ giật giật ngón chân, cảm giác không đau nữa, lúc này mới đưa tay kéo Lạc Gia Hoa, “Không có việc gì, chỉ là chân bị dẫm một cái , Lily không có mang giày, không thế gây tổn thương, chỉ là giật mình, đừng quá khẩn trương.”
“Thật không có việc gì?”
“Thật không có chuyện, em đâu có yếu như vậy, may mắn vào cửa kêu cô ấy cởi giày, nếu không thật đúng là sẽ có chuyện, xem đi, em đã nói nên cách hai người này xa một chút.” Một câu cuối cùng là cười giỡn.
“Thật xin lỗi chị dâu, đều là tôi sai, chuyện này do tôi, người anh em, cậu có muốn đánh tớ cũng được, tôi và Lạc Gia Hoa là anh em mấy năm, chút khảo nghiệm này vẫn chống được, nếu cô thật sự đau nhất định phải nói, chớ chịu đựng, nếu thật có chuyện gì, tôi sẽ không tha thứ cho mình.”
Mộng Kỳ nhìn ba cặp mắt khẩn trương, cười cong mắt, “Đã nói không có việc gì rồi, các người nghiêm túc như vậy làm gì, hiện tại tôi có bảo bảo trong người, cũng sẽ không cùng các người khách khí, nếu thật đau tôi nhất định sẽ nói , được rồi được rồi, nhanh ăn cơm đi, mấy món này đều sắp lạnh, bây giờ mặc dù là mùa hè, tớ cũng không thích ăn đồ ăn lạnh.”
“. . . . . . Được, nhanh ăn cơm đi, hai người cũng ăn.” Lạc Gia Hoa khôi phục vẻ mặt bình thường.
“Đến, Lợi, ăn cơm ăn cơm.” Cố Thông gắp thức ăn cho Lưu Lợi.
Lúc này, Lưu Lợi không có cự tuyệt, mặc dù cô không có mang giày, nhưng cô biết mình dùng bao nhiêu lực.
Ở Mộng Kỳ điều chỉnh , không khí khôi phục rất nhanh, ăn cơm xong, Lạc Gia Hoa đi rửa chén, Lưu Lợi đứng lên muốn về, Mộng Kỳ kinh ngạc nhìn cô, “Nhanh như vậy, ngồi một lát nữa đi.”
Lạc Gia Hoa tán đồng gật đầu, “Được, bà xã, cơm tối hôm nay là em làm?”
“Ừm, mặc dù Lưu Lợi muốn giúp, nhưng cô ấy là một sát thủ phòng bếp, phòng bếp là cấm địa của cô ấy.” Mộng Kỳ gật đầu.
Lạc Gia Hoa đau lòng nhìn Mộng Kỳ, “Em mang thai không cần nấu cơm, ngộ nhỡ . . . . . . ý của anh là, về sau buổi tối chờ anh về nấu, anh sẽ làm nhiều một chút dể trong tủ lạnh, buổi trưa em tùy tiện hâm lại là được, hoặc là, để anh nhờ mẹ sang nấu cơm, một mình em ở nhà, anh không yên tâm.”
“Không cần, mẹ còn phải chăm sóc ba, để mẹ tới đây cha làm thế nào, nếu như chạy qua chạy lại, cũng quá mệt mỏi, huống chi bây giờ em thấy không có gì khác th, thật có thường, hơn nữa anh nấu nhiều, có lúc em không nhất định muốn ăn. Nếu để cho mẹ tới chăm sóc em, người khác biết, còn tưởng rằng em rất làm nũng, mang thai thì như Thái Thượng Hoàng cần người hầu hạ, vậy cũng không nói được.”
“Sẽ không ai nói như vậy.”
“Người khác muốn nói anh ngăn cũng ngăn không được, nếu như mẹ muốn tới chăm sóc em ít nhất cũng phải chờ bụng em lớn đi đứng bất tiện a.” Mộng Kỳ dịu dàng khuyên giải Lạc Gia Hoa,
“Mẹ thỉnh thoảng tới thăm một chút là được rồi, không cần đặc biệt chăm sóc em, nói như vậy em sẽ lo lắng.”
Lạc gia tất biết Mộng Kỳ cũng là người có tính khí cứng rắn, chỉ đành phải gật đầu, “Vậy cũng được, về sau chuyện trong nhà tận lực không cần làm, giao cho anh.”
“Được”
Mặc dù Mộng Kỳ lần nữa bày tỏ cùng bình thường không có gì khác biệt, nhưng Lạc Gia Hoa vẫn cẩn thận đỡ Mộng Kỳ ngồi xuống, sau đó hướng về phía hai người đang ‘ liếc mắt đưa tình ’ nói,
“Hai người ăn cơm, ăn xong chơi nữa a.”
“Ai đang chơi, tôi là đánh hắn.” Lưu Lợi khinh thường trừng Cố Thông một cái, sau đó đi từ từ tới bàn ăn.
“Lợi, anh và em ngồi chung một chỗ đi.” Cố Thông phát hiện mình có hứng thú tệ hại, đặc biệt thích trêu chọc Lưu Lợi tức giận sau đó thấy cô tức giận thì cảm thấy cả người thoải mái.
“Biến, tôi và Kỳ ngồi chung một chỗ, anh cách xa một chút, không cho lên bàn, rửa tay đi.”
Lạc Gia Hoa đã từ phòng bếp rửa tay ra ngoài, bưng chén kêu, “Đúng, Cố Thông, rửa tay.”
“Được rồi.” Cố Thông nhún vai, chờ lúc anh đi ra, Lưu Lợi đã tới chỗ Mộng Kỳ ngồi, trong mắt của hắn thoáng qua một đạo tà quang, cầm cái ghế ngồi vào bên cạnh Lưu Lợi,
“Lợi, em cố ý chừa chỗ này cho anh đi, rất cảm động.”
Lưu Lợi: . . . . . .
“Thật là da mặt dày.”
Mộng Kỳ đứng lên, “Thôi, anh ngồi chỗ của tôi đi, ngồi bên đó không tiện gắp thức ăn.”
“Kỳ. . . . . .”
Cố Thông ôm cổ Lưu Lợi, “Cám ơn chị dâu, chị dâu thật tốt.”
Mộng Kỳ cười ngồi vào bên cạnh Lạc Gia Hoa, “Tôi là sợ hai người liếc mắt đưa tình, hiện tại tôi không chịu được giày vò a, vẫn là cách khá xa chút an toàn hơn.”
“Kỳ!”
“Chị dâu nói không sai.”
Mộng Kỳ đối với Lưu Lợi căm tức nhìn đáp lại một ánh mắt xin lỗi.
“Này, anh buông tay cho tôi.” Bị bạn bán đứng, Lưu Lợi không thể làm gì khác hơn là quay đầu lại trừng Cố Thông, chỉ là ngồi ăn cơm cô cũng không có dám làm động tác gì quá lớn, theo như lời Mộng Kỳ, nơi này còn có một phụ nữ có thai, ngộ nhỡ ảnh hưởng tới vô tội sẽ không tốt.
Cố Thông cũng nhìn ra cô cẩn thận, trong lòng cười đến càng thêm hả hê, “Thả em ra cũng được, nhưng em phải đồng ý hai điều kiện.”
“Anh mơ đi.”
“Em còn chưa nghe điều kiện đã cự tuyệt, anh biết rồi, em là muốn cho anh cả đời ôm em như vậy đi.”
“Nói điều kiện đi.” Lưu Lợi tức giận trừng mắt nhìn hắn, “Tôi và anh rất quen ư, còn ôm chặt như vậy, có phải là với phụ nữ nào anh cũng ôm?”
“Đó cũng không phải, đầu tiên, anh ôm nhất định là mỹ nữ, tiếp theo, nhất định là mỹ nữ không có chủ, giống như chị dâu a, anh vĩnh viễn sẽ không ôm cô ấy, bởi vì anh không lấn vợ bạn.”
Mộng Kỳ: . . . . . .
Lưu Lợi cắn răng, “Câm miệng, nói thẳng điều kiện của anh.”
“Thứ nhất, ngồi yên, không cho lệch vị trí.”
“Có thể.” Không chút do dự đồng ý, không phải là ngồi xuống bên cạnh thôi sao, liền giường đã mấy lần rồi, còn giả bộ cái gì nữa, Lưu Lợi nghĩ không sao cả, “Điều kiện thứ hai?”
“Điều kiện thứ hai nha, hôn anh.”
“Mơ đi.”
“Vậy anh hôn em.” Cố Thông ôm Lưu Lợi đầu nhanh chóng hôn tới.
“Ưmh ~” Lưu Lợi lúc này mới phát hiện sức lực Cố Thông thật lớn, vốn chỉ là một cái hôn đối với Lưu Lợi mà nói không coi là gì, nhưng cô trời sanh Phản Cốt, ngươi càng ép buộc, cô liền càng khó chịu, trên người bị Cố Thông cố định không thể động đậy, trong mắt thoáng qua một đạo ngoan sắc, chân không chút do dự nâng lên, Cố Thông mặc dù áp chế cô, nhưng vẫn chú ý hành động của cô, chân cô vừa nhấc là hắn biết, chân lập tức hướng bên cạnh dời đi.
“A” một bên xem cuộc vui Mộng Kỳ đột nhiên kêu thảm thiết.
“Bà xã, “
“Kỳ!”
“Chị dâu!”
“Sao thế?” Lạc Gia Hoa thoáng qua trong mắt nôn nóng.
“Có phải tớ dẫm lên cậu, thật xin lỗi thật xin lỗi.” Lưu Lợi vội vàng đứng lên, nếu lúc trước, thật không sao, nhưng bây giờ Mộng Kỳ đã mang thai, nếu có chuyện gì, cô sẽ áy náy chết.
“Cho anh xem nhìn, dẫm lên chỗ nào?” Lạc Gia Hoa sắc mặt tái xanh, cong người xuống cẩn thận đỡ chân Mộng Kỳ .
Mộng Kỳ nhìn sắc mặt Lạc Gia Hoa xanh mét và Lưu Lợi chột dạ, khẽ giật giật ngón chân, cảm giác không đau nữa, lúc này mới đưa tay kéo Lạc Gia Hoa, “Không có việc gì, chỉ là chân bị dẫm một cái , Lily không có mang giày, không thế gây tổn thương, chỉ là giật mình, đừng quá khẩn trương.”
“Thật không có việc gì?”
“Thật không có chuyện, em đâu có yếu như vậy, may mắn vào cửa kêu cô ấy cởi giày, nếu không thật đúng là sẽ có chuyện, xem đi, em đã nói nên cách hai người này xa một chút.” Một câu cuối cùng là cười giỡn.
“Thật xin lỗi chị dâu, đều là tôi sai, chuyện này do tôi, người anh em, cậu có muốn đánh tớ cũng được, tôi và Lạc Gia Hoa là anh em mấy năm, chút khảo nghiệm này vẫn chống được, nếu cô thật sự đau nhất định phải nói, chớ chịu đựng, nếu thật có chuyện gì, tôi sẽ không tha thứ cho mình.”
Mộng Kỳ nhìn ba cặp mắt khẩn trương, cười cong mắt, “Đã nói không có việc gì rồi, các người nghiêm túc như vậy làm gì, hiện tại tôi có bảo bảo trong người, cũng sẽ không cùng các người khách khí, nếu thật đau tôi nhất định sẽ nói , được rồi được rồi, nhanh ăn cơm đi, mấy món này đều sắp lạnh, bây giờ mặc dù là mùa hè, tớ cũng không thích ăn đồ ăn lạnh.”
“. . . . . . Được, nhanh ăn cơm đi, hai người cũng ăn.” Lạc Gia Hoa khôi phục vẻ mặt bình thường.
“Đến, Lợi, ăn cơm ăn cơm.” Cố Thông gắp thức ăn cho Lưu Lợi.
Lúc này, Lưu Lợi không có cự tuyệt, mặc dù cô không có mang giày, nhưng cô biết mình dùng bao nhiêu lực.
Ở Mộng Kỳ điều chỉnh , không khí khôi phục rất nhanh, ăn cơm xong, Lạc Gia Hoa đi rửa chén, Lưu Lợi đứng lên muốn về, Mộng Kỳ kinh ngạc nhìn cô, “Nhanh như vậy, ngồi một lát nữa đi.”
“Không, hôm nay tớ ở chỗ này đã lâu, cần phải trở về, nếu không ông già tớ sẽ gọi điện.”
Mộng Kỳ ánh mắt lóe lên, “Vậy cũng được, chúng ta liên lạc qua điện thoại, Cố Thông, anh có thể đưa Lily về được không?”
“Được, không thành vấn đề chị dâu.”
“Ừm, trên đường chú ý an toàn.”
“Được.” Cố Thông cười.
“Lạc Gia Hoa, tôi đi trước, làm phiền anh chăm sóc Kỳ.” Lưu Lợi đối với Lạc Gia Hoa ở trong phòng bếp mở miệng.
“Không ngồi một lát nữa?”
“Không, phải trở về, không quấy rầy thới giới hai người, gặp lại a.”
“Tôi tiễn hai người.”
“Không cần đâu.”
Lạc Gia Hoa và Cố Thông không có khách khí như vậy, nghe vậy liền hướng Cố Thông gật đầu một cái “Vậy cậu đưa cô ấy về nhà đi.”
“Bảo đảm sẽ đưa cô ấy an toàn về nhà.” Cố Thông cười, “Đi a, chị dâu tạm biệt.”
“Ừm.”
“Kỳ cậu ngồi nghỉ đi đừng tiễn.”
Lạc Gia Hoa đưa hai người đến cửa, thấy hai người đi vào thang máy lúc này mới đóng cửa, vào phòng bếp thu thập một chút, rửa tay sạch sẽ, lấy thuốc tiêu sưng, đi tới trước mặt Mộng Kỳ,
“Đưa chân ra đây.”
“Làm gì?”
Lạc Gia Hoa trừng Mộng Kỳ một cái, hung ác nói, “Đừng cho là anh không thấy, lúc ăn cơm em mày nhíu lại năm lần, Lưu Lợi đạp không phải nhẹ, đem chân ra cho anh.”
Mặc dù hung ác nói xong, trên tay động tác vẫn nhẹ vô cùng nâng chân Mộng Kỳ lên, cởi dép cô xuống, thấy có vết sưng đỏ cỡ ngón tay cái, nhất thời hít vào một hơi, kèm theo tức giận.
“Ông xã ~ đau ~” thấy Lạc Gia Hoa muốn phát hoả, Mộng Kỳ vội vàng đánh đòn phủ đầu, làm bộ đáng thương kêu.
Lạc Gia Hoa hung hăng nhìn chằm chằm Mộng Kỳ: “Mới vừa tại sao không nói?”
Mộng Kỳ cúi đầu, “Anh không thấy bộ dạng vừa rồi của mình có bao nhiêu đáng sợ, nếu để cho anh thấy được, em sợ anh sẽ xé Lily , đừng nói cô ấy là bạn của em, chính là anh đắc tội cô ấy, trong lòng Cố Thông cũng sẽ không thoải mái, nếu như hai người vì vậy mà có trở ngại vậy cũng không tốt.”
Mặc dù anh lo lắng làm cho cô vui mừng, nhưng cũng không hy vọng anh bởi vì mình mà đem tất cả bạn bè đều không để vào mắt, mặc dù Cố Thông tương đối hoa tâm, nhưng cô cảm giác nhân phẩm hắn cũng không tệ lắm, ít nhất hắn lôi keo Lạc Gia Hoa đi hộp đêm a.
Lạc Gia Hoa hận không được gõ đầu cô xem bên trong chứa cái gì, nhưng thấy dáng vẻ giả vờ đáng thương của cô, một câu cũng nói không nên lời, chỉ đành phải cẩn thận nâng chân cô lên. . . . . .
“Ông xã ~” mắt thấy Lạc Gia Hoa thoa thuốc cho mình, Mộng Kỳ đột nhiên kêu, “Nghe nói mang thai không thể tùy tiện uống thuốc, anh thoa thuốc có sao không?”
Lạc Gia Hoa sửng sốt, “Nếu không anh gọi điện thoại hỏi mẹ.”
“Không cần.” Mộng Kỳ vội vàng ngăn lại, “Nếu mẹ biết em bị thương, sẽ lo lắng, em mới hứa mỗi ngày sẽ chăm sóc tốt cho mình, kết quả đảo mắt đã bị thương.”
“Ngươi ý tứ khá tốt nói.”
“Đó cũng không phải do người ta cố ý.”
“Đều tại tên Cố Thông kia, nếu không chọc Lưu Lợi, cô ấy cũng sẽ không giẫm hắn, em cũng sẽ không bị thương.” Lạc Gia Hoa cắn răng, “Thật may là em không có việc gì, nếu không anh sẽ quất chết hắn.”
“Phốc ~~ tốt lắm, bây giờ nên làm gì, nếu không anh lên mạng tìm hiểu thử?”
Lạc Gia Hoa cau mày, “Em chờ một chút.”
“Ừm.”
Sau khi rời khỏi Lạc gia, đầu Lưu Lợi chưa có nâng lên, mấy lần gặp cô đều là thần thái phấn khởi, lập tức trầm mặc như vậy, Cố Thông có chút không quen, xuống dưới lầu mười, Cố Thông khụ khụ cổ họng, không người để ý hắn,
“Khụ, thân ái. . . . . .”
“. . . . . .”
“Nói với em đấy.”
“Thế nào, không vui à, em không cần để ý tên Lạc Gia Hoa kia, người khác đều như vậy, rất bao che, hiện tại lại chính là thời kỳ trăng mặt của hai vợ chồng hắn, càng đối với vợ nâng niu. . . . . . Hắn hôm nay phản ứng vẫn còn tốt, nếu hôm nay chỉ có một mình anh ở chỗ này, không chừng trực tiếp ném anh đi. . . . . . Được rồi, em đừng không nói chuyện nha, hôm nay là tại anh chọc giận em trước, đều là anh không đúng, anh xin lỗi được không. . . . . . Này, em làm gì vẫn cúi đầu thế. . . . . . A, em khóc?”
Lưu lỵ: . . . . . .
“Lợi. . . . . .” Thấy bộ mặt nước mắt của Lưu Lợi, lòng Cố Thông không tự chủ kéo đau.
“Đều là cái tên Lạc Gia Hoa kia, em ở nơi này chờ, hắn làm em khóc, anh đi tìm hắn tính sổ.”
Cố Thông nhấc chân định đi, bị Lưu Lợi kéo lại, chen chân vào chính là một cước, gót giày nhọn nhất thời khiến Cố Thông bụng mặt vặn vẹo, “Oa, thật là đau, em làm gì đá anh?”
Lưu Lợi giương mắt trừng Cố Thông, “Đau không?”
“Rất đau.”
“Biết đau là tốt rồi, tôi chỉ muốn nói cho anh biết, mới vừa tôi dùng lực, là gấp ba lần cái này.” Lưu Lợi trừng mắt nhìn hắn, xoay người rời đi.
Cố Thông sững sờ tại chỗ, gấp ba? Mặc dù không có mang giày, nhưng dẫm lên như vậy, sẽ đau hơn đi, Cố Thông ngẩng đầu phức tạp nhìn hướng nhà Lạc Gia Hoa. . . . .