Cưới trước yêu sau – Chương 60.2

Cố Thông nhìn hóa đơn trong tay Lưu Lợi và quần áo trẻ con, nhìn Mộng Kỳ, lại nhìn Lưu Lợi, cảm thấy đầu óc có chút mông lung, “Cô, cô mang thai?”
Lưu Lợi cũng nhìn hóa đơn trong tay, lại nhìn quần áo trẻ con, phảng phất nhớ tới cái gì, lắc đầu liên tục, “Tôi không có, đây là mua cho cô ấy, đó, con gái, cho cậu.”
 Mộng Kỳ nhận lấy vật trong tay Lưu Lợi, trầm mặc không nói , nhìn Lưu Lợi và Cố Thông, hai người biết nhau sao?
 “Tiểu Kiều, em mang thai sao?” Cố Thông quay đầu hỏi Mộng Kỳ.
 “Không có.” Mộng Kỳ lắc đầu, “Em đã nói rồi.”
 Ánh mắt của Cố Thông lập tức nhìn sang Lưu Lợi, hắn làm Lưu Lợi thấy có chút chột dạ, “Anh nhìn tôi làm gì, tôi đã nói không có mang thai.”
 Mộng Kỳ cảm thấy, có lẽ hai người không chỉ là quen biết đơn giản như vậy, “Hai người biết nhau sao?”
 “Không biết.”
 “Biết.”
 Hai người trăm miệng một lời, đáp án lại bất đồng.
 Chú ý tới ánh mặt Mộng Kỳ có chút quỷ dị, Lưu Lợi không thể làm gì khác hơn là giải thích, “Chỉ gặp qua mấy lần, không quen.”
 Giờ phút này trong lòng Cố Thông rất phức tạp, có chút sợ hãi, rồi lại có chút vui mừng, hắn sẽ không cùng một phụ nữ vô tình gặp được trong quán bar dính dấp tới hai lần ba lượt, nhưng là, thân thể của Lưu Lợi, là thân thể những năm gần đây hắn thấy thích hợp nhất, cho nên, hắn phá vỡ quy củ của mình, một tháng ngắn ngủn, hắn đã cùng cô ở chung ba lần, ở lần thứ ba, thậm chí bởi vì ngoài ý muốn, chưa kịp làm các biện pháp, chờ buổi sáng khi hắn tỉnh lại, đã không thấy cô, đây là chuyện nửa tháng trước, sau hắn thường đi quán bar đợi cô, nhưng không có gặp được, không nghĩ tới gặp được ở đây, chẳng lẽ nửa tháng không đi quán bar, là vì mang thai, nếu như vậy, đứa bé trong bụng cô, chẳng phải là của mình sao, nghĩ tới đây, ánh mắt của Cố Thông nhất thời kích động.
 Mộng Kỳ cảm thấy, hai người chạy thẳng tới chủ đề mang thai, chỉ sợ không phải không quen đơn giản như vậy, dùng hiểu biết của cô đối với Lưu Lợi, chẳng lẽ hai người 419 sao ?

(419 : for one night – tình một đêm)
 “Cô. . . . . .”
 “Mẹ kiếp, anh có phiền hay không, tôi đã nói không có mang thai, đồ này là tôi mua cho Mộng Kỳ , đợi sau này cô ấy mang thai sẽ nhận tôi làm mẹ nuôi, anh không cần phải nhìn chăm chăm vào bụng tôi, cẩn thận tôi kiện anh giở trò lưu manh. . . . . . Hơn nữa, ngày đó tôi đã uống hai viên thuốc tránh thai, anh cho rằng anh có thể mạnh qua thuốc kia? . . . . . . con gái, chúng ta đi.”
 Không đợi Cố Thông nói dứt lời, Lưu Lợi công kích một trận xong, sau đó lôi kéo Mộng Kỳ rời đi.
 Chờ lúc Cố Thông hồi hồn, Lưu Lợi đã lôi kéo Mộng Kỳ không thấy đâu.
 Bị Lưu Lợi lôi một hơi chạy ra khu thương mại, Mộng Kỳ nhìn sau lưng bất đắc dĩ nhắc nhở, “Ai, hắn không có đuổi theo, cậu không cần phải chạy…, như vậy sẽ cho thấy cậu đang chột dạ a.”
 “Cậu đi chết đi , tớ nơi nào chột dạ.”
“Hắn với cậu. . . . . . Quan hệ thế nào a?”
“Cái gì mà quan hệ thế nào, quan hệ thế nào cũng không có, nhiều nhất chỉ cùng nhau ngủ qua mấy lần.”
“. . . . . .”
“Vậy còn hắn và cậu?”
“Hắn tên Cố Thông, là bạn tốt của chồng tớ kiêm hợp tác làm ăn.”
“Mẹ kiếp, cậu xác định hắn là bạn tốt của chồng cậu sao ?”
“Đúng vậy, thế nào?”
“Thế nào? Gần mực thì đen gần đèn thì sáng, tớ vẫn nghĩ Lạc Gia Hoa thật đàng hoàng , nhưng tại sao có thể có loại bạn là hoa hoa công tử a, con gái, cậu phải cẩn thận hắn, chớ bị hắn lừa.
Mộng Kỳ buồn cười nhìn cô, “Cậu nói nghiêm trọng quá.”
“Tớ nói là thật, cậu đừng không xem ra gì, đem mắt mở to một chút, tục ngữ thường nói, nhìn một người như thế nào, trước hết nhìn bạn bè chung quanh hắn, mặc dù giữa vợ chồng quan trọng nhất là tin tưởng, nhưng tin tưởng phải có mức độ, cũng không nên mù quáng, cậu xem ba tớ trước kia có bao nhiêu đàng hoàng, mẹ tớ tin ông ta bao nhiêu, có người nào nghĩ tới ông ta sẽ làm ra chuyện đó, còn có a, cái người gọi là Thẩm Điệp , không phải còn ở cửa đối diện nhà cậu ư, cậu xem cô ta mặc thành như vậy đi qua nhà cậu, đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa người dưới, cậu phải cẩn thận Lạc Gia Hoa bị người phụ nữ kia câu  đi.”
Mộng Kỳ lắc đầu, “Thẩm Điệp gần đây không có ở nhà, lần trước có một chàng trai ngoại quốc đến tìm cô ấy, sau đó cũng không biết cô ấy chạy đi đâu, tớ nghĩ là cô ấy đi trốn người đó, hẳn không có thời gian tới dây dưa Lạc Gia Hoa, hơn nữa tớ đối với hôn nhân của bọn tớ có lòng tin, Lily, trên đời này có rất nhiều đàn ông thích trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng cũng có rất nhiều đàn ông chuyên nhất si tình, không cần quơ đũa cả nắm, nếu theo như lời cậu, vậy cậu xem bạn bè của Cố Thông, mới vừa rồi cậu cũng nói Lạc Gia Hoa không tệ đi, nói như vậy, hắn cũng là một đàn ông tốt đáng giá để phó thác? Hơn nữa, tớ và Cố Thông không tiếp xúc nhiều lắm, nhưng Gia Hoa nói qua, hắn mặc dù có chút ít hoa tâm, nhưng người thật khá , mặc kệ là năng lực làm việc hay là đối với bạn bè, cũng không phải nói, về phần hoa tâm nha, đó là hắn chưa gặp được người làm cho hắn rung động, chỉ cần có một ngày gặp được người làm cho hắn rung động, vậy hắn cũng sẽ trở thành một người đàn ông tốt, Gia Hoa nói qua, Cố Thông cũng là một người đàn ông có trách nhiệm, hơn nữa thích con nít, chỉ là hắn hiện tại không muốn kết hôn, cho nên mới không có con, chờ sau khi hắn kết hôn, có con rồi, bảo đảm sẽ là người chồng nhị thập tứ hiếu, những thứ này, đều là Lạc Gia Hoa nói, thiệt giả tớ không biết, nhưng mà tớ lại cảm thấy, đàn ông thích con nít, đều là đàn ông yêu gia đình.”
Lưu Lợi tự động không nhìn Mộng Kỳ không muốn nghe , “Tóm lại ánh mắt cậu cố mở to một chút, tớ khát, đi, chúng ta ăn cái gì đi.”
Mộng Kỳ bất đắc dĩ lắc đầu, “Được rồi.”
“Đúng rồi, cậu nói con nhỏ Thẩm Điệp đó bỏ trốn sao?”
“Ừm.”
“Có một chàng trai theo đuổi cô ta, mẹ kiếp, nếu cô ta có hoa đào rồi mà còn dời đến ở đối diện nhà cậu là có ý gì, chẳng lẽ mình khó chịu cho nên cũng không muốn để cho người khác thoải mái, lần sau để tớ nhìn thấy cô ta, cần phải đánh cô ra một trận ra trò.” Lưu Lợi tức giận, nghĩ đến lần trước gặp mặt liền cười.
“Chẳng qua tớ cảm thấy con nhỏ đó cũng ngốc hết biết, một chút thiên phú làm tiểu tam cũng không có, quả thật hoài nghi mục đích của cô ta tới là gây loạn hay là gây cười nữa.”
Mộng Kỳ cười, “Tớ cũng vậy cảm thấy như vậy.”
Bằng không, cô mới không có tâm tình thoải mái như vậy đối phó cô.
“Yên tâm đi, dù sao chị đây vẫn đứng bên cạnh cậu , chỉ cần cậu cần, một cú điện thoại, chị đây tùy thời trợ giúp.”
“Ha ha, được a.”
Uống nước xong, Lưu Lợi vốn còn muốn đi siêu thị, nhưng Mộng Kỳ nghĩ tới còn phải trở về làm cơm tối, liền cự tuyệt, Lưu Lợi vô cùng mất hứng, “Xem đi, kết hôn có cái gì tốt, cả đi chơi cũng không thể tận hứng, tớ mới sẽ không kết hôn đâu.”
Mộng Kỳ cười không nói gì, chỉ là nhìn chằm chằm cô.
Lưu Lợi cũng chỉ có miệng cứng lòng mềm , không đợi Mộng Kỳ nói chuyện liền chủ động lên tiếng, “Tốt lắm, lần này để cậu trở về, lần sau cậu phải chơi tận hứng với tớ, muốn về thì về đi, trở về làm bà nấu cơm của cậu đi.”
Thật ra thì, cô cũng biết, sau khi Mộng Kỳ kết hôn là tự nhiên có  trách nhiệm, có thể ở lúc mình gọi dành chút thời gian đến, đã rất không dễ dàng.
 Mộng Kỳ cười siết chặt mặt của Lưu Lợi, “Vậy tớ về, cậu cũng sớm đi về đi.”
“Biết rồi, Bà Quản Gia.”
“Ha ha. . . . . .” Mộng Kỳ không ngại lời nói ác độc của Lưu Lợi, “Cám ơn quần áo của cậu, tớ sẽ cố gắng.”
“Cậu nhất định phải  sớm mang thai không được có lỗi với mấy ngàn tệ của tớ, đáng thương tớ còn bị người ta hiểu lầm, buồn bực. . . . . .” Nói đến đây, Lưu Lợi lại nghĩ tới , “Ai, tin tức của tớ cậu ngàn vạn lần không được nói cho tên Cố Thông kia biết nha.”
“Thế nào, cậu không muốn gặp hắn?”
“Không muốn.” Nếu như hắn là người không quen biết, cô vui đùa một chút cũng không tệ, nhưng hắn là bạn của Lạc Gia Hoa , thỏ không ăn cỏ gần hang, tránh cho về sau nhìn thấy lúng túng.
“Được, tớ hiểu.” Mộng Kỳ gật đầu một cái.
Khi Mộng Kỳ gặp được Cố Thông lần nữa, cô cảm thấy , có lẽ Lưu Lợi xem thường hứng thú của Cố Thông dối với cô.
“Bà xã, anh đã trở về.”
“Ừm.”
“Chị dâu khỏe.” Cố Thông cười híp mắt chào hỏi, còn đưa trái cây lên, “Nghe nói chị dâu thích ăn anh đào, cố ý ở dưới lầu mua, hôm nay tới ăn chực, cho chị dâu thêm phiền toái rồi.”
Mộng Kỳ: . . . . . .
Lạc Gia Hoa: . . . . . .
“Cố Thông, đầu óc cậu không có bệnh chứ?”
Mộng Kỳ: . . . . . . Lạnh quá. . . . . .
Cố Thông liếc Lạc Gia Hoa một cái, “Cậu mới có bệnh đâu, chúng ta làm huynh đệ nhiều năm, cậu so với tớ lớn hơn, Tiểu Kiều là vợ cậu, tớ gọi chị dâu là chuyện đương nhiên a, đúng không chị dâu?”
“Ông xã, anh nói buổi tối sẽ có thêm một người ăn cơm, chính là Cố Thông sao?”
“Ừm.”
“Sao em cảm giác hắn có điểm quái lạ a?”
“Ai mà biết, sớm biết hắn không bình thường, anh sẽ không mang hắn về.”
“Tớ nói người anh em, cậu xem mặt của tớ có tệ như vậy không, có phải quá không đem tớ vào mắt rồi hay không.” Cố Thông liếc nhìn Lạc Gia Hoa một cái, ngay sau đó cười nhìn Mộng Kỳ,
“Chị dâu, cái này để chỗ nào?”
“Ách, đưa cho tôi, cám ơn anh, thật tốn kém.”
“Đâu có đâu có, đã sớm biết chị dâu có tay nghề tốt, Gia Hoa mỗi ngày mang cơm đến công ty, làm một đám trong công ty chúng ta hâm mộ đến phát cuồng, tôi cũng đã sớm muốn nếm thử tay nghề của chị dâu, nhưng người anh em này quá không có suy nghĩ, luôn giấu diếm rất sợ tôi chiếm đoạt của hắn, hôm nay nếu không phải tôi mặt dày cần phải tới cửa bái phỏng, hắn còn không vui lòng đâu.”
“Ha ha. . . . . .” Cố Thông vô sự mà ân cần, Mộng Kỳ trên mặt cười, nhưng trong lòng cảnh gác .
“Chị dâu, tôi tới giúp một tay.
“Không cần, anh và Gia Hoa ửa tay chuẩn bị ăn cơm đi, tôi đã chuẩn bị xong rồi.”
“Không có việc gì, chị dâu không cần khách khí với tôi. . . . . .” Cố Thông nhấc chân liền muốn đi theo Mộng Kỳ vào bếp, bị Lạc Gia Hoa kéo lại, “Cậu đi rửa tay với tớ.”
Lôi kéo Cố Thông vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại, Lạc Gia Hoa Nghiêm túc nhìn  Cố Thông, “Cậu nói thật với tớ, cậu đến gần vợ tớ là có dụng ý gì?”
Cố Thông cười, “Hắc hắc, bị cậu phát hiện.”
Lạc Gia Hoa nghiêm mặt, “Đừng cười, nghiêm túc một chút cho tớ, tớ cho cậu biết, không được đánh bất luận chủ ý gì lên vợ tớ, nếu không, đừng trách tớ không nể tình.”
Cố Thông nhìn Lạc Gia Hoa một chút, sau đó nói tục, “Mẹ kiếp, anh em, cậu nghĩ đi đâu vậy?”
“?”
“Tớ là đối với vợ cậu có hứng thú. . . . . . Ai, cậu đừng kích động a, tớ là muốn hướng cô ấy hỏi thăm một người mà thôi.”
Lạc Gia Hoa thu tay lại, không chút để ý hỏi, “Người nào?”
“Một phụ nữ , gọi Lily , cậu có biết không?” Cố Thông cười nhìn Lạc Gia Hoa.
“Lily?” Lạc Gia Hoa sửng sốt một chút, “Tớ chỉ biết cô ấy có một người bạn, gọi Lưu Lợi, không biết có phải người đó không.”
“Ai, cậu xem, có phải người này không?” Cố Thông lấy một tấm ảnh ra cho Lạc Gia Hoa xem.
“Đúng vậy, hai người biết nhau sao?”
“Đâu chỉ là biết.”
“Hả?”
“Ai, cậu yên tâm, dù sao tớ chỉ muốn biết tin tức của người phụ nữ này, đạo lý vợ bạn không thể chiếm tớ vẫn hiểu, tuyệt sẽ không đùa giỡn vợ cậu, cũng sẽ không đánh chủ ý gì lên cô ấy, cậu yên tâm đi.”
“Yên tâm.” Lạc Gia Hoa hài lòng gật đầu.
“. . . . . . Mẹ kiếp, cậu thật đúng là coi tớ như tặc phòng a.” Cố Thông nhìn dáng vẻ Lạc Gia Hoa nghiêm túc, không nhịn được nói tục.
Lạc Gia Hoa bình tĩnh  mở miệng, “Nhân phẩm của cậu, chỉ cần không liên quan tới phụ nữ, còn tạm tin được .”
Cố Thông tức hộc máu, ý của hắn là chỉ cần liên quan tới phụ nữ, sẽ không tin được à?
“Đi thôi, đi ra ngoài ăn cơm.”
“Tớ nói người anh em ~” Cố Thông nhíu mày nhìn Lạc Gia Hoa, một tay giắt lên vai anh, cười đến ám muội, “Trước kia cậu đối với Thẩm Điệp, cũng không khẩn trương như vậy, khi tớ đem Thẩm Điệp ra nói giỡn, cậu cũng không có phản ứng lớn như vậy a.”
“Đừng nhắc tới chuyện trước kia.” Lạc Gia Hoa liếc nhìn hắn một cái, “Đây là vợ tớ, bảo vệ, có dục vọng chiếm giữ là chuyện đường nhiên, ai cũng không được đem ra đùa giỡn.”
“Chậc chậc, từ khi nào cậu cũng biết ghen, mẹ nó, đi mở nhà máy dấm không tệ.”