Lạc Gia Hoa không để ý tới hắn, không trách được hắn muốn đi theo anh về nhà dùng cơm, thì ra là để ý Lưu Lợi a, người phụ nữ đó, anh không có quá nhiều ấn tượng, chỉ là cách sống phóng túng, ngược lại rất giống Cố Thông, cái khác anh mặc kệ, chỉ cần Cố Thông không phải hướng tới Mộng Kỳ, anh sẽ không có ý kiến, hơn nữa, nếu như cô đó thật sự thành với Cố Thông, về sau, cũng không cần tới quấy rầy Mộng Kỳ nữa, như vậy, tất cả thời gian của cô đều thuộc về mình , chủ ý này không tệ.
Mộng Kỳ dọn xong toàn bộ, thấy hai người đứng ở cửa toilet, “Hai người rửa tay xong thì tới đây ngồi, đứng ở đó làm cái gì?”
“Tới, chị dâu.” Cố Thông dẫn đầu tiến lên, “Oa, thật phong phú a, nhìn liền cảm thấy thèm, hôm nay tớ thật có lộc ăn.”
“Không cần khách khí, tùy tiện ăn.”
“Hắc hắc, tôi sẽ không khách khí.”
“Muốn uống rượu không?”
“Trong nhà có bia không?” Lạc Gia Hoa hỏi.
“Có, hôm nay mới mua về.”
“Này cho hắn một chai thôi.”
“Này người anh em , cậu và tớ uống chung a, còn có chị dâu cũng phải uống chứ.”
“Tôi thì không cần, tôi không thích uống rượu.” Mộng Kỳ cười, nhìn Lạc Gia Hoa, “Ông xã anh muốn uống một chút không?”
“Uống đi anh em, một mình tớ uống cũng không còn ý nghĩa gì.”
Lạc Gia Hoa thấy thế, gật đầu một cái, “Vậy cũng được, tớ uống một chút.”
Mộng Kỳ cười, “Em mua chính là bia lon , uống bia lon hẳn không có sao.”
Lấy ra mấy lon để trên bàn, đưa cho Cố Thông và Lạc Gia Hoa mỗi người một lon, ba người ngồi xuống nói chuyện phiếm uống rượu dùng bữa, Cố Thông suy nghĩ làm thế nào để mở miệng hỏi tin tức Lưu Lợi, hắn chỉ biết Lưu Lợi gọi ‘lily’, xem ra hắn đối với cô một chút cũng không biết, không, phải nói hết sức không biết, cảm giác này, không tốt lắm, làm thế nào đây, trước tìm đề tài.
“Chị dâu, chị học mỹ thuật sao?”
“Không phải, tôi học thiết kế thời trang .”
“Ồ, tôi còn tưởng chị là sinh viên trường mỹ thuật chứ, mấy bức tranh Lạc Gia Hoa treo trong phòng làm việc, thật sự do chị vẽ à?”
“Ừm.”
“Oa, thật đẹp, người anh em này suốt ngày đem ra khoe khoang, trần trụi ghen tỵ a, chị dâu không nhìn thấy lúc hắn cầm bức tranh vào công ty, một đám người trong công ty, ai, mọi người đều hâm mộ hắn tốt số, nói đời trước hắn tích đức, nếu không tại sao có thể cưới được một người vừa đẹp lại dịu dàng làm vợ, lên được phòng khách xuống được phòng bếp, hiện tại cả vẽ tranh cũng tốt như vậy, có chị dâu ở phía trước, sau này bọn họ muốn kết hôn phải tìm phụ nữ dạng gì mới tính là phụ nữ a.” Nghĩ đến phản ứng của mọi người, Cố Thông không khỏi nở nụ cười, ngay cả hắn cũng có chút hâm mộ Lạc Gia Hoa tốt số, sao hắn ngày ngày ở trên đường cái lắc lư, cũng không gặp được một người phụ nữ như vậy chứ.
Bên này Mộng Kỳ được khen ngợi ngượng ngùng còn chưa kịp mở miệng khiêm tốn mấy câu, Lạc Gia Hoa đã mở miệng trước, “Tớ cũng cảm thấy đời trước khẳng định tích không ít đức.”
Cố Thông: . . . . . . Người anh em tớ không phải đang khen cậu. . . . . .
Mộng Kỳ: . . . . . . Ông xã anh không biết khiêm tốn một chút sao. . . . . .
Dường như hiểu được tiếng lòng hai người, Lạc Gia Hoa khó được mở miệng giải thích, “Tớ nói là sự thật.”
Cố Thông: . . . . . . Người anh em cậu có thể vô sỉ thêm nữa không. . . . . .
Mộng Kỳ: . . . . . . Tôi không biết người này. . . . . .
“Bà xã, chẳng lẽ em không cho là vậy sao?” Lạc Gia Hoa mở mắt to nhìn Mộng Kỳ, thấy biểu tình của Mộng Kỳ giật giật , thời điểm có người ngoài, cô tuyệt đối cùng chồng mình đứng chung một chỗ , nhìn Cố Thông bên cạnh một bộ dạng bị nghẹn, Mộng Kỳ hết sức có lòng tốt mở miệng,
“Ông xã, mặc dù anh nói là sự thật, nhưng ở trước mặt người độc thân, chúng ta vẫn nên khiêm tốn một chút, tránh cho người ta ghen tỵ.”
Cố Thông . . . . Quả nhiên là vợ chồng. . . . . .
Lạc Gia Hoa: . . . . . . Quả nhiên trời sinh một đôi. . . . . .
Bị đôi vợ chồng này chọc tức, Cố Thông chỉ có thể hóa đau thương thành sức mạnh, dùng sức ăn, cuồng ăn, không đợi Cố Thông mở miệng, Mộng Kỳ đã chủ động lên tiếng, “Hôm nay anh tới đó làm gì?”
“Hửm? . . . . . . À, chị dâu họ của tôi sắp sinh, tôi muốn đi mua cỗ xe cho em bé còn có giường trẻ con.” Cố Thông sửng sốt một chút mở miệng, nghĩ thầm đang không biết mở miệng nói sao, kết quả Mộng Kỳ đã chủ động mở miệng, không tệ không tệ.
“Mua xong rồi sao?”
“Mua xong rồi, kêu người ta trực tiếp đưa về nhà.”
“Ừm, bé trai còn là bé gái?”
“Không biết, còn chưa có siêu âm.”
“Ừm.”
“Chị dâu hôm nay đi xem đồ trẻ em, là chuẩn bị cho sinh con sao?”
“Em đi mua đồ trẻ con ?” Lạc Gia Hoa sửng sốt, ngay sau đó hưng phấn”Chẳng lẽ em có?”
“Không có.” Mộng Kỳ xin lỗi nhìn vẻ mặt mất mác của Lạc Gia Hoa, “Hôm nay cùng Lily đi dạo phố, thấy lầu ba có bán đồ cho trẻ con, muốn xem một chút.”
“Quần áo hai người mua đâu?”
“Ở nhà.” Mộng Kỳ cười nhìn Lạc Gia Hoa, “Là Lily trả tiền, cô ấy nói chờ sau khi em mang thai muốn làm mẹ nuôi, nên mua trước cho cục cưng mấy bộ quần áo, để cho em mau mang thai.”
Lạc Gia Hoa cười, lời này của Lưu Lợi đúng là tiếng lòng của anh, “Xem ra anh phải nỗ lực.”
Hiểu lời của anh, Mộng Kỳ mắc cỡ đỏ mặt, ở đây còn có người ngoài, đưa tay lặng lẽ bấm Lạc Gia Hoa một cái, Lạc Gia Hoa cười ôm chầm Mộng Kỳ, gắp thức ăn cho cô.
Cố Thông không có tâm tư để ý tới hai người ngọt ngào, mà là muốn biết vấn đề mình nghi hoặc, “Những thứ đồ trẻ con kia, thật sự là Lily đưa cho chị dâu?”
“Đúng vậy a, thế nào anh muốn nhìn à, tôi để ở trong phòng ngủ, có thể cho anh nhìn.”
” Cái đó cũng không cần, chị dâu, Lily tên Lưu Lợi sao?”
“Ừm.”
“Cô ấy năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Bằng tuổi tôi. . . . . . Anh hỏi cô ấy làm cái gì?”
“Tôi. . . . . .”
“Anh và cô ấy có quan hệ thế nào?”
“Chúng tôi. . . . . .”
“Đừng nghĩ gạt tôi, nếu như anh muốn biết tin tức của cô ấy.”
Nghe Mộng Kỳ nói như vậy, Cố Thông lập tức nói, “Chúng tôi từng có ba đêm tình, lần gần đây nhất là ở nửa tháng trước, bởi vì chuyện xảy ra ngoài ý muốn, tôi không có ngừa thai, nửa tháng nay tôi một mực đợi cô ấy ở quán bar, nhưng không gặp được, cho nên hôm nay gặp được cô ấy, còn ở trong cửa hàng trẻ con, cho nên. . . . . .”
Không đợi Cố Thông nói xong, Mộng Kỳ đã đại khái hiểu ý tứ của hắn, “Anh hỏi thăm tin tức của cô ấy, là muốn biết cái gì?”
“Tôi chỉ muốn biết cô ấy có mang thai hay không.”
“Nếu như cô ấy mang thai thì sao?”
“Cô ấy thật sự có?” Hai mắt Cố Thông sáng lên.
“Tôi là nói nếu như, anh kích động cái gì?”
“Nếu như cô ấy có, tôi sẽ cưới cô ấy.” Cố Thông không chút do dự nói hết, những thứ khác không nói, cho dù không có đứa nhỏ, với trình độ phù hợp thân thể của hắn và cô , hắn cũng nguyện ý gánh vác trách nhiệm .
“Vậy nếu như cô ấy không có thai?”
“Này. . . . . .”
“Anh cưới cô ấy, là bởi vì yêu cô ấy, hay là vì đứa bé?”
“Tôi. . . . . .”
“Anh có nghĩ tới ý kiến của cô ấy không, từ đầu tới đuôi đều là anh một mình suy nghĩ, ý của cô ấy, anh biết không?”
“Tôi không biết, tôi không phải đang muốn hỏi thăm cô sao.”
“Nếu như anh muốn hỏi thăm tin tức từ tôi, tôi nói cho anh biết, thứ nhất, cô ấy không có mang thai, cho nên nếu như anh muốn chịu trách nhiệm hoặc là vì đứa bé mà cưới cô ấy, thì hoàn toàn không cần thiết, thứ hai, cô ấy là người theo chủ nghĩa độc thân, coi như anh yêu cô ấy, cũng không nhất định cô ấy sẽ nguyện ý gả cho anh, thứ ba, cô ấy dạo chơi nhân gian, chính là không tin hôn nhân, anh và cô ấy biết nhau ở quán bar, giống nhau đàn ông hoa tâm, anh cảm thấy, cô ấy sẽ yêu và coi trọng anh sao, theo như sự hiểu biết của tôi về cô ấy, cho dù cô ấy muốn lập gia đình, cũng sẽ không lựa chọn loại đàn ông có hoa tâm như anh, cho nên anh không cần đùa, tốt nhất đứt niệm tưởng, thứ tư, hôm nay sau khi tôi và cô ấy tạm biệt, cô ấy đã nhờ tôi, nếu như anh muốn hỏi tin tức về cô ấy thì không thể tiết lộ.”
“Chị dâu ~”
“Cám ơn anh gọi tôi một tiếng chị dâu, anh là bạn tốt của Gia Hoa, hoan nghênh anh thường tới nhà làm khách, nhưng là, tin tức của Lily , tôi không thể tiết lộ cho anh, đây là cam kết của tôi với cô ấy.” Mộng Kỳ xin lỗi nhìn Cố Thông.
Cố Thông nhìn Mộng Kỳ cười, “Thật ra thì chính cô cũng không tin tưởng tôi đi.”
Mộng Kỳ lắc đầu, “Tôi đối với anh hiểu rõ cũng không nhiều, anh có thể cùng Gia Hoa trở thành bạn bè, tôi tin tưởng anh có ưu điểm của riêng mình, hoa tâm, cũng không phải lỗi, chỉ cần có thể thay đổi, một dạng đáng giá tôi tôn kính, tôi chỉ là tôn trọng ý của Lily , tôi tin tưởng, nếu như hai người có duyên, bất luận tôi có tiết lộ tin tức hay không, các ngươi cũng sẽ gặp lại, trước kia hai người gặp nhau, không phải cũng không có liên quan tới tôi sao?”
“Cô xác định cô ấy không có mang thai sao?”
“Nếu như cô ấy mang thai, nhất định sẽ nói cho tôi biết đầu tiên.”
Cố Thông do dự một chút, “Hiện tại tôi có chút loạn, cô cho tôi một chút thời gian.”
“Có thể.” Mộng Kỳ gật đầu, “Nếu như anh muốn cùng Lily ở chung một chỗ, tôi cũng sẽ không ngăn cản, nhưng tôi muốn nói trước thái độ của tôi, cô ấy là một cô gái tốt, tôi không muốn bất luận kẻ nào tổn thương cô ấy, tôi hi vọng anh có thể trước hết nghĩ rõ ràng tâm tư của mình, không cần tuỳ tiện cùng Lily ở chung một chỗ sau lại hối hận, còn có tật hoa tâm, một khi anh và Lily ở chung một chỗ phải từ bỏ, nếu như anh vì vậy mà làm cho cô ấy bị thương tổn, tôi sẽ không bỏ qua cho anh.”
Cố Thông cười gật đầu, “Mỹ nhân uy hiếp dường như không có lực thuyết phục gì nha, chỉ là, chị dâu yên tâm, dựa vào giao tình nhiều năm của tôi và Gia Hoa, mặt mũi này tôi nhất định sẽ cho, trước khi tôi biết mình muốn gì, tôi sẽ không dễ dàng hành động.”
Mộng Kỳ cười, “Nếu như hai người thật sự có duyên, cuối cùng thật ở chung một chỗ, tôi cũng sẽ chúc phúc hai người.”
“Đây là tự nhiên, ha ha. . . . . .”
Loại chuyện như vậy, Lạc Gia Hoa dĩ nhiên là ở bên cạnh xem như không khí , bát quái không phải là phong cách của anh, chờ Cố Thông và Mộng Kỳ nói xong chuyện Lưu Lợi, lúc này anh mới chen vào nói, nói nói, hai người đàn ông này dĩ nhiên là nói tới công việc, vì vậy Mộng Kỳ yên lặng ăn cơm, thỉnh thoảng gắp cho Lạc Gia Hoa ít thức ăn, Lạc Gia Hoa ngẫu nhiên quay đầu lại cùng với cô nhìn nhau cười một tiếng, hai người mặc dù không có lời thừa thải, nhưng không khí giữa đó, cũng làm người khác không chen vào lọt , Cố Thông ở Lạc gia ăn một bữa cơm, cảm giác mình đại khái hiểu Lạc Gia Hoa tại sao có thể thay đổi nhiều như thế, người phụ nữ như vậy, có lẽ là mơ ước của mỗi người đàn ông đi, ngay cả hắn nhìn, đều có kích động muốn lập gia đình.
Nghĩ đến lập gia đình, liền nghĩ đến bóng dáng diễm lệ nào đó, Cố Thông có chút mê mang, mình đối với cô ấy, cảm thấy hứng thú là không chút do dự, nhưng đến trình độ nào, tại sao khi nghĩ cô mang thai, hắn cảm giác đầu tiên là muốn sinh ra đứa nhỏ, mà không phải phá hủy, trong lòng của hắn, tại sao mơ hồ có vui vẻ hưng phấn, nhưng không có sợ chứ, không nghĩ ra lòng mình, Cố Thông không thể làm gì khác hơn là tạm thời buông tha, liền hướng về phía quan hệ của cô và Mộng Kỳ , hắn hiểu rõ trước cũng không thể tùy tiện hành động, nếu như lúc trước, nhất định sẽ thích gì làm đó, nhưng bây giờ, hắn không biết mình thích tới trình độ gì, nếu như làm thương tổn cô ấy, nhất định sẽ khiến Mộng Kỳ đối với mình sinh ra ngăn cách, mà Mộng Kỳ đối với mình sinh ra ngăn cách, về sau Lạc Gia Hoa kẹp ở giữa nhất định sẽ khó xử, làm anh em tốt, hắn cũng không muốn làm cho Lạc Gia Hoa dính vào vấn đề khó khăn này, chỉ là, hắn vẫn muốn xác định một chuyện,
“Cô ấy thật sự không có mang thai sao?”
“Ít nhất trước mắt không có.”
“Vậy tại sao nửa tháng nay không tới quán bar?” Cố Thông có chút không cam tâm, hắn ở quán bar đợi nửa tháng cũng không gặp cô.
“Sao anh biết nửa tháng nay cô ấy không tới?”
Cố Thông có chút do dự, “Tôi ở quán bar cô ấy thường đi đợi cô ấy nửa tháng, không có gặp cô ấy.”
“Ừm, hoá ra là như vậy a.”
Lạc Gia Hoa cuối cùng không đành lòng nhìn dáng vẻ buồn bực của anh em, tâm trạng của hắn, sẽ quyết định hiệu suất làm việc của hắn a, vì vậy mở miệng, “Mộng Kỳ, nếu em biết, thì nói cho hắn biết đi.”
Nhìn Lạc Gia Hoa một chút, Mộng Kỳ nói, “Em chỉ biết gần đây cha cô ấy chuẩn bị kết hôn cho cô ấy.”
“Kết hôn? Cùng ai?”
Mộng Kỳ tò mò nhìn bộ dạng Cố Thông luống cuống.
“Ách. . . . . . Ý của tôi là, tôi còn chưa có xác định cô ấy có mang thai hay không . . . . .”
“Ừm.”
Cố Thông dựng lỗ tai lên chờ Mộng Kỳ nói tiếp, kết quả phát hiện cô không có nói nữa, nhưng lại không thể hỏi, chỉ đành phải buồn bực ăn cơm, Lạc Gia Hoa đi rửa chén, Mộng Kỳ bưng trái cây ra mời Cố Thông ăn, Cố Thông cám ơn, cùng Mộng Kỳ câu có câu không nói chuyện phiếm, mỗi lần hắn muốn hàn huyên tới chuyện Lưu Lợi, cũng bị cô không để lại dấu vết dời đi chỗ khác, lúc này Cố Thông mới phát hiện, thì ra cho tới nay mình đã xem thường cô, người này, tuyệt đối là loại người giả vờ ngây ngốc, muốn từ cô hỏi gì, trừ phi hắn mở miệng quang minh chánh đại hỏi, nếu không, tuyệt đối không nghe được chuyện mình muốn, nhưng hắn cũng không thể nghiêm chỉnh trực tiếp hỏi a.
Lạc Gia Hoa từ phòng bếp ra ngoài liền nhìn thấy Cố Thông rục rịch muốn quấy rầy Mộng Kỳ, khẽ nhíu mày, ngồi vào bên cạnh Mộng Kỳ, đem hai người tách ra, hỏi, “Gần đây học lái xe thế nào?”
“Ừm, tạm được, ngày hôm qua đã học lái trên đường cái.”
“Vậy sao, lúc nào thì thi?”
“Tháng sau.”
“Nếu không về sau buổi tối anh dẫn em luyện mấy vòng?”
“. . . . . . Được.”
“Chị dâu đang học lái xe à?” Cố Thông rốt cuộc tìm được đề tài.
“Ừm, đã học một đoạn thời gian, tháng sau có thể thi lấy bằng lái.”
“Tôi cũng có xe, gần đây công việc của Gia Hoa khá bận, nếu không tôi dạy cho chị dâu a, tôi tương đối rãnh rỗi.” Cố Thông nói.
Lạc Gia Hoa liếc hắn một cái, “Nhân viên mới học bổ túc như thế nào?”
“Tớ làm việc cậu còn lo lắng sao.”
“Nếu đã như vậy, vậy bên bộ phận chăm sóc khách hàng, cậu cũng thuận tiện quản lý đi.”
“Anh em.” Cố Thông buồn bã.
“Tớ tin tưởng dưới sự hướng dẫn của cậu, công ty chúng ta nhất định sẽ đi lên một nấc thang mới.” Lạc Gia Hoa vỗ vỗ bờ vai của hắn rộng lượng nói.
“Cậu đây là quan báo tư thù.”
Lạc Gia Hoa cười đến bình tĩnh, “Tớ đây là để cho cậu biết, cách đàn bà có chồng xa một chút.”
Cố Thông: . . . . . .
Mộng Kỳ: . . . . . .
“Khụ, a, thời gian không còn sớm, tớ cần phải trở về.”
Mộng Kỳ muốn đứng lên tiễn khách, bị Lạc Gia Hoa ôm vào trong lòng không thể động đậy.
“Đi thong thả không tiễn.”
Cố Thông ai oán nhìn Lạc Gia Hoa, anh em nhiều năm như vậy, làm không công.