Cưới trước yêu sau – Chương 61.2

“Bà xã, chúng ta về nhà đi, ba mẹ anh lát nữa đi qua, còn ba mẹ em nữa, bọn họ biết em mang thai, cũng rất cao hứng, chậm một chút cũng sẽ tới đây.” Lạc Gia Hoa còn không có kiểm tra, hiện tại Mộng Kỳ mang thai, kiểm tra trước khi sinh cái gì, đều là mây bay.
 “Bốn người bọn họ đều tới đây?” Mộng Kỳ kinh ngạc.
 “Ừm.” Lạc Gia Hoa gật đầu, “, Vợ à, cẩn thận một chút.”
Mộng Kỳ buồn cười nhìn bộ dạng Lạc Gia Hoa, “Em còn không có đến mức cần anh đỡ.”
 “Bà xã, bây giờ em là bảo bối trong bảo bối, không thể có chút sai lầm nào.” Lạc Gia Hoa nghiêm trang.
 Hai người đến bãi đậu xe, dọc theo đường đi Lạc Gia Hoa lái xe hết sức chăm chú, cẩn thận, về đến nhà, kiên quyết không cho Mộng Kỳ đi cầu thang, hai người trực tiếp đi thang máy lên lầu hai mươi hai, vào cửa, Mộng Kỳ liền được Lạc Gia Hoa đỡ ngồi vào ghế sa lon, sau đó quan tâm kĩ càng.
 Mộng Kỳ buồn cười nhìn dáng vẻ Lạc Gia Hoa như lâm vào đại địch, “Anh có thể không cần khẩn trương như vậy không?”
 Lạc Gia Hoa trên mặt nghiêm trang, “Anh không phải khẩn trương, anh là hoảng hốt.”
 “?”
 “Đứa bé này tới quá mức đột ngột, anh không biết nên làm như thế nào, vốn là ta còn muốn  hôm nay làm xong kiểm tra, lại đi mua vài cuốn sách về xem một chút, nhưng bây giờ cũng không còn kịp. . . . . .” Lạc Gia Hoa cũng không có nghĩ đến Mộng Kỳ  nói đùa lại đột nhiên thành sự thật, phải nói tin tức này đối với hai người cũng rất bất ngờ, trước đó trêu đùa một chút, anh có thể hết sức bình tĩnh nói, nhưng bây giờ đột nhiên lấy được tin tức này, thế nhưng anh lại hốt hoảng, cũng không phải không vui, mà là sợ mình chăm sóc Mộng Kỳ không tốt,
 “Cũng may ba mẹ lát nữa tới, đến lúc đó hỏi mẹ cần chú ý những gì.”
 Mộng Kỳ nhìn  Lạc Gia Hoa không hề trấn định như thường ngày, đột nhiên phát hiện, thì ra mình thật chững chạc, “Anh không cần luống cuống, hiện tại em không có việc gì, anh nghĩ làm cái gì thì làm cái đó đi, không cần phải để ý đến em.”
“Bây giờ anh làm gì cũng không quyết tâm chắc chắn được.”
“. . . . . .”
 Ông bà Lạc rất nhanh tới, vừa vào cửa, bao lớn bao nhỏ  dọa Mộng Kỳ giật mình.
“Cha mẹ mua nhiều đồ như vậy làm cái gì?”
 Bà Lạc cười, “Đây là cho con ăn , tất cả đều là thuốc bổ,  bây giờ con là hai người, không thể thiếu dinh dưỡng, mẹ nói với con a Tiểu Kỳ, con cần phải ăn nhiều đồ bổ, không phải lo lắng vóc dáng, sanh xong tự nhiên sẽ giảm trở về.”
 Ông Lạc cũng là bộ mặt hồng quang, “Ba mới vừa gọi điện thoại cho ông thông gia rồi, ông ấy nói bọn họ đang chuẩn bị tới đây.”
 Mộng Kỳ vừa nghe giật mình, cha động tác nhanh như vậy?
 Lạc Gia Hoa lúc này hoàn toàn thể hiện ra hoảng hốt khi mới làm ba, mời ông bà Lạc ngồi xuống, lập tức hướng bà Lạc xin chỉ dạy, những chú ý quan trọng , bà Lạc cũng rất vui lòng truyền thụ, đem kinh nghiệm trước kia của mình từng cái từng cái mà nói ra , Lạc Gia Hoa nghe so với lúc đi học còn nghiêm túc hơn, còn lấy ra giấy bút để ghi chép, Mộng Kỳ ở bên cạnh thấy  không biết là khóc hay cười, mặc dù, được quan tâm thật là  cảm giác tốt, nhưng nghe ông bà Lạc nói đến những kiến thức cần thiết, cô lại có một loại cảm giác xấu, dù sao, được quan tâm hơi quá, dễ dàng biến khéo thành vụng a.
 Mộng Kỳ được cả nhà bảo hộ như bảo bối, bà Lạc sau khi tới nhà vợ chồng son chuyện đầu tiên chính là nâng địa vị Mộng Kỳ  lên, hơn nữa trực tiếp đem địa vị của con trai Lạc Gia Hoa giảm một cấp bậc, Lạc Gia Hoa than thở địa vị mình giảm xuống, nhưng mà trên mặt lại vui mừng cười, dù sao chính anh đã sớm đem địa vị Mộng Kỳ tăng lên.
 Ông bà Kiều cũng hơn hai giờ sau tới Lạc gia, trên mặt mang vui sướng háo hức, Tứ lão không có đề tài nào khác, chính là vây quanh đứa bé, đồng thời một cái vấn đề cũng đi ra, Mộng Kỳ và Gia Hoa mặc dù cầm giấy hôn thú, nhưng còn chưa có mở tiệc rượu, theo dân gian mà nói, còn chưa coi là vợ chồng, vì vậy Tứ lão lại thương lượng, lập tức vỗ tay, quyết định hôn lễ sẽ sớm tổ chức trong tháng mười, mặc dù đến tháng 11 Mộng Kỳ cũng mới mang thai hơn hai tháng, nhưng vì xinh đẹp, nên càng sớm càng tốt, cũng may trước đó ông bà Lạc đã chuẩn bị qua, hiện tại nhắc tới cũng không phải hoảng loạn như vậy, bà Lạc và bà Kiều lật lịch, cuối cùng quyết định đem hôn lễ tổ chức vào nửa tháng sau, bà Lạc vung tay lên, chi tiết hôn lễ do bà và bà Kiều thương định, bây giờ Mộng Kỳ có ba nhiệm vụ chủ yếu, một là dưỡng thai, đây là quan trọng trong quan trọng, hai là chọn áo cưới, ba là làm cô dâu.
 Vốn bà Lạc còn muốn ở  Lạc gia để chăm sóc Mộng Kỳ , nhưng Mộng Kỳ cảm thấy mình không sao, hiện tại vừa mới bắt đầu, nơi đó sẽ yếu ớt, hơn nữa nơi này hai phòng một phòng khách, một phòng làm thư phòng cho Lạc Gia Hoa, mặc dù bên trong cũng có thể để cái giường, nhưng sao có thể để cho bà Lạc ở trong thư phòng, hơn nữa còn có ông Lạc, cũng không thể để ông Lạc một mình ở nhà, để Mộng Kỳ về nhà ở cũng không ổn, hiện tại Lạc Gia Hoa đi làm mệt như vậy, ngày ngày chạy tới bên kia cũng không được, ở bên này đem hai vợ chồng son tách ra, càng không được rồi, cuối cùng, chỉ có thể tạm thời giữ vững hiện trạng, ông Kiều vung tay lên, nói nơi này quá nhỏ, về sau không có phòng trẻ con sao được, hơn nữa bọn họ tới cũng không có chỗ ở, đề nghị mua nhà, tiền dành dụm của ông bà Lạc cả đời đã đưa Lạc Gia Hoa giao tiền đặt cọc nhà cho người ta rồi, tiền kiếm được mấy năm nay của Lạc Gia Hoa , đã dùng để cung ứng cho nhà cho xe, hai cũng đặt ở công ty bên kia, thật ra thì cũng không có bao nhiêu tiền mặt, ông Kiều nói đến mua nhà, mặc dù cảm thấy đề nghị này không tệ, nhưng tiền bạc cũng là một vấn đề.
 “Tiền mua nhà để tôi ra, coi như là quà cưới  cho con gái.”
 Lạc Gia Hoa không đồng ý, “Hiện tại mua nhà cũng không thể lập tức vào ở được, Mộng Kỳ nếu gả cho con, những vấn đề này cũng không nên do cô ấy quan tâm, chuyện mua nhà là nhất định, nhưng  cho con một  thời gian, để con giải quyết  vấn đề này.”
 Bà Lạc nhìn Lạc Gia Hoa, “Chẳng lẽ con định bán nơi này đi à, mấy năm nay giá nhà đang không ngừng  lên cao, giá nhà chúng ta cũng không tiện nắm chắc a, hơn nữa, nhà này nói không chừng sẽ tăng lên giá trị tỷ bạc đấy.”
 Lạc Gia Hoa cười, “Lại tăng giá nhưng mà cũng chỉ là một căn nhà, hơn nữa giá nhà mấy năm nay không cao như vậy, cho dù có tăng cũng không tăng tới đâu, quốc gia xảy ra Đài chính sách.”
 Mộng Kỳ mở miệng, “Con cũng có chút để dành, cộng thêm tiền của Gia Hoa, con nghĩ, không bán nhà này, mua một căn nhà nữa cũng đủ , cha, cha làm ra tiền cũng không dễ dàng, sao con có thể để cha bỏ tiền ra, những tiền kia, cha để dưỡng lão đi, con tốt nghiệp  nhiều năm rồi, còn xài tiền của cha, con sẽ rất xấu hổ đấy.”
 Ông Kiều cười, “Cha chỉ có một mình con là con gái, không cho con thì cho ai đây?”
 Mộng Kỳ cười cong mắt, “Cha lập tức có cháu ngoại rồi, đến lúc đó  bao tiền lì xì, có thể phải  lớn một chút, nếu không, con sẽ không nhận.”
 Mọi người vừa nghe, nở nụ cười.
 Lạc Gia Hoa cảm kích nắm tay Mộng Kỳ
 Mộng Kỳ quay đầu lại nhìn nhau cười một tiếng, tất cả không cần nói.
 Đàn ông phương bắc, đa số có đều có chủ nghĩa đại nam tử, trong khái niệm của bọn họ, nữ nhân gả cho mình, sẽ phải để cho mình  làm nữ nhân đó hạnh phúc, cầm tiền nhà nữ nhân, đó là ăn cơm trắng , Lạc Gia Hoa mặc dù tốt, nhưng trong xương, vẫn còn có chút chủ nghĩa đại nam tử, Mộng Kỳ gả tới đồ cưới đã nhiều, hiện tại ông Kiều nói muốn mua nhà, Lạc Gia Hoa ý thức được, Kiều gia hình như so với mình tốt hơn một chút.
 Thật ra thì, Mộng Kỳ cũng hoảng sợ, giọng điệu này của ông Kiều, dường như rất chân thành, xem ra cô phải tìm thời gian hỏi một chút trong nhà có bao nhiêu tích góp.
 Bà Kiều vỗ vỗ tay ông Kiều, “Nếu con gái nói như vậy, ông cứ làm thế đi.”
 Ông Kiều gật đầu một cái, “Vậy cũng được, vậy cha sẽ tìm bao lì xì đặc biệt lớn hơn.”
 Mộng Kỳ lại nói, “Cha, thật ra thì cha không cần tìm bao lì xì đặc biệt lớn, bình thường bao tiền lì xì cũng có thể đổi thành chi phiếu.”
 Ông Kiều trợn to hai mắt, “Xem một chút, xem một chút a, con gái đã gả ra ngoài như bát nước hắt đi, tôi  mới vừa rồi vẫn còn ở trong lòng khen nó có thể vì tôi suy nghĩ,  đảo mắt liền bóc lột tôi, không cần bao lì xì, mà trực tiếp nhìn chằm chằm chi phiếu của tôi, mất mặt a, mất mặt a.”
 “Ha ha ha ha. . . . . .” Cả đám nở nụ cười.
 Bà Kiều cười, “Không tệ, đàn ông có tiền sẽ dễ dàng trở nên xấu, đừng xem ba con nhiều tuổi như vậy, bên ngoài có thể có rất nhiều tiểu nữ sinh đối với hắn ném mị nhãn , đều là tiền gây họa, Mộng Kỳ, dùng tiền cha con chớ nương tay.”
 Mộng Kỳ cười, “Dạ, mẹ.”
 Ông Kiều hô to oan uổng, “Bà xã, trong lòng của anh chỉ có một mình em a, những người khác từ trước đến giờ anh nhìn cũng không nhìn , đàn ông giống anh yêu vợ như vậy, em nhất định phải thật quý trọng a.”
 Tứ lão đồng ý chuyện phòng ốc giao cho hai người trẻ tuổi lo, sau khi ăn cơm xong, ông bà Kiều trở về thành phố T, bà Lạc cũng lưu lại nhắc mấy thứ cần thiết rồi cùng ông Kiều rời đi, Lạc Gia Hoa vốn muốn đưa hai người về, bị bọn họ từ chối.
 Lạc Gia Hoa về đến nhà, liền nhìn thấy Mộng Kỳ ngơ ngác vuốt bụng của mình.
 Cho tới bây giờ, Mộng Kỳ mới có cơ hội thật tốt lắng đọng tâm tình, một cỗ tư vị nhàn nhạt hạnh phúc quấn quanh ở trong lòng.
 “Nơi này, có con của chúng ta sao?”
 Mộng Kỳ quay đầu, nhìn người đặt tay lên bụng mình, “Ba mẹ đã về?”
 “Ừm,  bọn họ đã lên xe taxi.”
 “Em nói, nó có thể nghe được chúng ta nói chuyện không?”
 Mộng Kỳ bật cười, “Em nghe mẹ nói phải bốn tháng mới có thể thành hình, khi đó sẽ từ từ có cảm giác, sẽ máy thai, hiện tại vừa mới bắt đầu, nói không chừng vẫn chỉ là một giọt máu, lúc nào có cảm giác.”
 Mặt Lạc Gia Hoa không thể tưởng tượng nổi, “Loài người làm sao sẽ thần kỳ như vậy, một viên tinh tử và một viên trứng, sẽ lớn lên thành một sinh mạng sống sờ sờ.”
 Mộng Kỳ bật cười, “Em cho là chuyện mang thai, phụ nữ sẽ thay đổi, tại sao cảm thấy anh so với em còn  kích động hơn.”
 “Đây là con của anh, anh dĩ nhiên kích động.” Lạc Gia Hoa trên mặt còn  có nửa điểm chững chạc, hôm nay cơ hồ nhìn thấy anh đang cười ngây ngô, nửa quỳ đến bên cạnh Mộng Kỳ, hướng về phía bụng Mộng Kỳ nói chuyện,
 “Cục cưng, con có nghe được ba nói chuyện không, con phải nhớ đó, ba là ba con.”
 Mộng Kỳ mỉm cười nhìn động tác Lạc Gia Hoa, cũng không ngăn cản anh, chỉ là đưa tay vuốt mặt của anh, đem  mặt của anh đặt ở trên bụng của mình, lẳng lặng nhìn anh cùng mình  cục cưng khai thông.
 Lạc Gia Hoa cẩn thận tựa đầu dán bụng Mộng Kỳ, một ít lực cũng không dám dùng, vô cùng khẩn trương nhìn  Mộng Kỳ, “Anh như vậy, có thể đè lên cục cưng không?”
 Mộng Kỳ cũng có chút không xác định, nghe nói ba tháng đầu là thời kỳ dễ sanh non, “Hẳn là không thể nào.”
 “Xem ra anh phải cẩn thận một chút.” Lạc Gia Hoa lầm bầm lầu bầu, “Thiệt là, gần đây thế nào vừa lúc công ty phát triển, nếu là bình thường, anh thật muốn nghỉ sanh.”
 Mộng Kỳ vừa nghe bật cười, “Nghỉ sanh, thật phục anh nghĩ được như vậy, nói ra cũng không sợ người ta chê cười.”
 “Anh muốn nghỉ ngơi, anh ở bên vợ con anh thế nào.” Lạc Gia Hoa nổi tính trẻ con nói.
 Mộng Kỳ khóe miệng nâng lên, không nói chuyện nữa, một tay vô ý thức vuốt mặt Lạc Gia Hoa, trong lòng cũng vô cùng kỳ diệu, trong bụng của cô, có một sinh mạng, mặc dù trong môn sinh học nói qua đặc điểm sinh lý của nam nữ và nguyên lý nối dỗi dòng tộc, nhưng là, không có lý luận, và vĩnh viễn cũng thể nghiệm không được sự thần kỳ của một sinh mạng sống ở trong bụng, đó là loại cảm giác hạnh phúc, không có tự mình trải qua, cũng vĩnh viễn sẽ không hiểu.
 Vào giờ khắc này, Mộng Kỳ hận không thể nói cho toàn phụ nữ thế giới: hãy mang thai đi, sinh con đi, rất thần kỳ đó.
 “Bà xã ~”
 “Ừm.”
 “Em muốn mua nhà thế nào?”
 Mộng Kỳ suy nghĩ một chút, “Sợ rằng ít nhất cũng phải ba phòng hai sảnh đi, chúng ta một phòng, cho cục cưng một phòng, ba mẹ anh cũng phải có một phòng, còn có thư phòng,  phải dự lưu một phòng khách, đại khái phải mua Duplex mới được, biệt thự chúng ta cũng không mua nổi, hơn nữa gần đây giá phòng cũng không thấp, phải mua nhà lớn một chút, mua ở bên ngoài như vậy cũng rẻ hơn một chút, chỉ là sẽ cách  công ty anh khá xa, đến lúc đó em sợ anh mệt mỏi.”
 “Này cũng không có gì.” Lạc Gia Hoa lắc đầu, “Em còn có yêu cầu khác không?”
 “Điều kiện xung quanh tiện lợi là tốt rồi, chung cư nhất định phải an toàn, phải có trường học, cục cưng chúng ta trưởng thành, còn phải đi học nữa, khác, không có.”
 “Vậy anh sẽ tranh thủ thời gian chú ý chung quanh có nơi nào bán hoặc cho thuê không , bây giờ em mang thai chưa được ba tháng, mẹ nói là giai đoạn nguy hiểm, mấy tháng này em sẽ khổ cực một chút, ở nhà dưỡng thai cho tốt, không cần làm việc nhà cứ để anh làm, không được lên mạng xem ti vi, có phúc xạ, lúc vẽ tranh, cũng đừng đứng quá lâu, tốt nhất là ngồi vẽ. . . . . .”
 “Ha ha, được, em biết rõ.”
 “Bà xã, em. . . . . . Có bao nhiêu tiền gửi ngân hàng?”
 Mộng Kỳ cười, “Nếu như mua nhà ở trong phạm vi hai trăm vạn, hẳn không có vấn đề.”
 Lạc Gia Hoa âm thầm hít một hơi, “Xem ra anh nhặt được một phú bà.”
 Mộng Kỳ cười, “Em coi là phú bà cái gì, ở thành phố B chỉ cần có một căn nhà chính là phú ông trăm vạn, chút tiền này, nếu lấy ra dùng, thật đúng là không đủ dùng a.”
 Lạc Gia Hoa cười, “Bây giờ nhìn lại, em so với anh có tiền a.”
 “Vậy anh phải nghĩ biện pháp vượt qua em, em tin tưởng đây chỉ là vấn đề thời gian.”
 Lạc Gia Hoa cười, “Đây là tài sản trước khi kết hôn của em, hiện tại tạm thời mượn dùng, chờ sau này anh kiếm nhiều hơn trả lại cho em .”
 “Giữa chúng ta, còn cần phải mượn sao, hơn nữa, mua nhà này, em cũng ở.”
 “Này không giống nhau.” Lạc Gia Hoa lắc đầu, “Nuôi vợ là chuyện thiên kinh địa nghĩa, anh không thể để cho em vượt qua.”
 “Hiện tại nam nữ ngang hàng.” Mộng Kỳ cười, “Chỉ là, em lại rất thích để cho anh nuôi, tối thiểu điều này nói rõ em có mị lực a, hơn nữa, được chồng nuôi, là một việc rất hạnh phúc.”
 Lạc Gia Hoa nói, “Anh nhất định sẽ để em có cuộc sống tốt nhất.”
 “Đối với em mà nói, hiện tại đã rất tốt, chỉ cần anh vẫn đối với em như vậy, em đã thỏa mãn.”
 “Em thật hiểu được biết đủ.”
 “Người biết đủ thường sẽ vui vẻ.”
 Lạc Gia Hoa cười ôm lấy Mộng Kỳ, trong lòng hạ xuống quyết định nhất định phải cho cô cuộc sống tốt hơn.