Mộng Kỳ cúi đầu xin lỗi, mình không phải là họa thủy trong truyền thuyết a.
Chờ Cố Thông oán khí khắp người rời khỏi, Mộng Kỳ lúc này mới ngẩng đầu do dự nhìn Lạc Gia Hoa, “Anh đối với hắn như vậy, hắn có tức giận hay không?”
Lạc Gia Hoa liếc mắt, “Em để ý tới hắn.”
“Không có.” Mộng Kỳ kiên quyết lắc đầu.
Vì vậy Lạc Gia Hoa vui vẻ, hôn Mộng Kỳ một cái, đại biểu cho giải thích, “Bọn anh quen biết nhiều năm, trước kia thường trêu chọc đối phương như vậy, đã thành thói quen, không có việc gì.”
Mộng Kỳ nghe vậy cười, “Đây chính là tình cảm bạn bè đi, tựa như em và Lily, đúng rồi, anh cảm thấy Cố Thông như thế nào, là người đáng giá phó thác cả đời không?”
“Thế nào, em muốn hắn và bạn tốt của em ở chung một chỗ?”
“Biết gốc biết rễ, tốt hơn buôn bán kết thân a.” Nghĩ đến Lưu Lợi nói, Mộng Kỳ cũng vì cô lo lắng.
“Người không quen biết kết hôn với nhau không có gì không tốt, tựa như chúng ta, em xem, hiện tại trôi qua không phải rất tốt sao?” Lạc Gia Hoa ôm Mộng Kỳ nói.
“Này cũng đúng, chỉ là em cảm thấy Cố Thông đối với bạn em rất hứng thú, tên hoa tâm đó, em có chút lo lắng.”
“Đừng nghĩ nhiều như vậy, Cố Thông cái khác anh không dám bảo đảm, nhưng nhân phẩm là tuyệt đối tin được, nếu như hắn thật lòng yêu Lưu Lợi và có thể cùng cô ấy trở thành vợ chồng, như vậy hắn sẽ tuyệt đối thu hồi hoa tâm của mình, chuyên tâm bảo hộ gia đình. . . . . . Về phần lo lắng của em, anh nghĩ có lẽ là em lo lắng ngộ nhỡ cùng Lưu Lợi ở chung một chỗ, hoa tâm của hắn không thay đổi sẽ tổn thương Lưu Lợi, anh lại cảm thấy, tất cả tùy duyên, rất nhiều người yêu nhau phân phân hợp hợp, không nhất định phải có kẻ thứ ba xuất hiện, giống như tập quán sinh hoạt, yêu thích, tính khí cái gì, đều có thể trở thành lý do tách ra.”
Mộng Kỳ suyy nghĩ một chút thấy cũng đúng, “Có lẽ là em nghĩ quá nhiều, bây giờ bọn họ còn chưa có gì, duyên phận, nơi nào sẽ đúng lúc như vậy .”
Lạc Gia Hoa không muốn Mộng Kỳ quan tâm chuyện của người khác, “Bọn họ đều không phải là đứa bé, em không cần quan tâm, nếu không, liền quan tâm chuyện của chúng ta đi.”
“Chuyện của chúng ta?”
“Ừm.” Lạc Gia Hoa gật đầu, “Đồ dung trẻ em hôm nay em mua đâu rồi, cho anh nhìn một chút.”
Mộng Kỳ vừa nghe, nhất thời vui vẻ, “Được, anh chờ.”
Từ phòng ngủ lấy ra chiến lợi phẩm, hưng phấn hướng Lạc Gia Hoa giới thiệu, “Anh xem, đây là mũ, đây là quần áo, tả lót, còn có túi vải. . . . . . đồ trẻ con bây giờ, so với người lớn còn đầy đủ hơn, hơn nữa giá tiền cũng không rẻ, không trách được càng ngày càng nhiều không muốn sinh con, muốn nuôi một đứa bé lớn thành người, nhất là ở nơi tấc đất tấc vàng này, thật sự là rất không dễ dàng a, người bình thường, thật sự là không nuôi nổi.”
Lạc Gia Hoa tự động coi thường những lời mình không muốn nghe, “Vậy còn em, thích trẻ con không?”
“Dĩ nhiên thích a.”
“Nhưng rất nhiều phụ nữ sợ sinh con sẽ biến hình, em không sợ sao?”
“Chắc chắn có . . . . . Nếu như em sinh con dáng người sẽ thay đổi, da không còn tốt như hiên tại, dáng người cũng sẽ trở nên mập mạp, vậy anh còn có thể cùng em ở một chỗ không?”
“Đây là tự nhiên.” Lạc Gia Hoa không chút do dự gật đầu, “Em trở thành như vậy, là vì sinh con cho anh, anh sẽ càng thêm cảm kích em, đau lòng em, yêu thương em, nếu như chỉ là sanh con biến hình liền thay đổi tâm, đó không đáng làm đàn ông, hắn cũng không xứng làm một người cha
Mộng Kỳ miệng cong lên, “Anh xem, anh cũng nói như vậy, em còn có cái gì buồn phiền nữa .”
Lạc Gia Hoa cười gật đầu, cưng chiều nhìn Mộng Kỳ, đem lấy đồ dùng trẻ con trong tay cô từng cái từng cái đặt vào bên cạnh, “Nếu như vậy, chúng ta sẽ làm chuyện sinh con thôi.”
Mộng Kỳ vừa nghe, nhất thời đỏ mặt, “Em còn chưa có tắm.”
“Không sao, cùng nhau tắm.”
“Mấy thứ này còn chưa dọn dẹp.”
“Đợi lát nữa cũng không sao.”
“. . . . . . Anh thích con trai hay con gái?”
“Đều thích.”
“Anh. . . . . .”
“Vợ à, lúc này phải chuyên tâm.” Lạc Gia Hoa chận lại miệng Mộng Kỳ , bắt đầu tích cực vì đời sau mà làm chuẩn bị.
Có lẽ là trong lúc vô tình Mộng Kỳ mang về đồ trẻ con gợi lên khát vọng sâu nhất trong đáy lòng Lạc Gia Hoa, suy nghĩ một chút mình cũng sắp ba mươi rồi, phải làm ba, vì vậy, bắt đầu cùng Mộng Kỳ tích cực chuẩn bị.
Đầu tiên, cai thuốc kiêng rượu là đương nhiên, mặc dù ngày thường anh vốn không hút thuốc lá, rượu cũng uống ít, nhưng từ lúc tích cực chuẩn bị cho đời sau, liền uống ít rượu, cũng không uống, tiếp theo, là kiểm tra thân thể, người có khoẻ mạnh hay không, quyết định chất lượng cục cưng a, hơn nữa ngày ngày cần rèn luyện thân thể, Lạc Gia Hoa và Mộng Kỳ cùng đến bệnh viện tiến hành kiểm tra sức khoẻ, thời điểm đến bệnh viện Mộng Kỳ cười,
“Chúng ta có phải hay không làm ngược thứ tự?”
“Hả?”
“Người ta trước khi kiểm tra, đều có các biện pháp ngừa thai, chúng ta không có. . . . . . Anhi nói, có phải ngược hay không?”
Lạc Gia Hoa cười, “Quả thật. . . . . . Em nói, nếu bây giờ trong bụng của em đã có con, vậy chúng ta làm thế nào?”
“Làm thế nào, dĩ nhiên là sanh ra a. . . . . .” Mộng Kỳ cho anh một cái liếc mắt, “Tên đời này có rất nhiều đứa nhỏ thông minh đáng yêu, cha mẹ của bọn họ trước khi mang thai, cũng không nhất định mọi người đều biết và chú ý, hơn nữa, chúng ta thường ngày cũng không có tật xấu gì, thân thể như thế nào, mình cũng rõ ràng, hơn nữa cũng đã làm kiểm tra trước khi kết hôn, sẽ không có chuyện thai nhi mang bệnh tật gì.”
Lạc Gia Hoa cười, “Anh phát hiện vợ anh gần đây miệng lợi hại rất nhiều.”
Mộng Kỳ: . . . . . .
“Đứa ngốc, em cũng không nghĩ, đó cũng là đứa con của anh, anh làm sao sẽ bởi vì ngoài ý muốn mà không cần, hơn nữa như lời em nói, thân thể của chúng ta rất tốt, lại không có thói quen xấu nào, đứa bé này dĩ nhiên là khỏe mạnh. . . . . . Quan trọng hơn là, anh sẽ không để cho em chịu khổ sanh non.”
Mộng Kỳ cười nhìn Lạc Gia Hoa, không nói gì, trong lòng, cũng cảm động khác thường, có bao nhiêu người đàn ông, có thể nghĩ tới cảm thụ của phụ nữ.
Mộng Kỳ và Lạc Gia Hoa thật vui vẻ đến bệnh viện làm kiểm tra sức khoẻ, Mộng Kỳ không nghĩ tới lời nói đùa của mình thành sự thật, khi bác sĩ tuyên bố cô mang thai, cô quả thực sững sờ, hoàn toàn không biết phản ứng gì.
Lạc Gia Hoa ở ngoài cửa chờ cô, thấy cô tựa như du hồn đi ra, cầm bệnh án trong tay, trên mặt còn lưu lại vài phần nước mắt, bị sợ đến lập tức nhảy đến bên cạnh cô,
“Bà xã, thế nào?”
Lạc Gia Hoa dáng dấp cao lớn lại anh tuấn, vốn hấp dẫn ánh mắt một số người, bây giờ nhìn thấy động tác của anh, càng bị vợ chồng hai người hấp dẫn, nhất thời cảm thán, thật là một đôi tuấn nam mỹ nữ a.
“Bà xã ~” Mộng Kỳ không nói lời nào, trong lòng Lạc Gia Hoa thoáng qua dự cảm xấu, trong đầu nháy mắt sinh ra mấy chục loại khả năng.
“. . . . . .”
“Không sao, mặc kệ bác sĩ nói gì, anh đều ở bên em.”
Mộng Kỳ nhìn dáng vẻ thận trọng của Lạc Gia Hoa, lòng đột nhiên liền an định lại, “Gia Hoa ~”
Không phải là gọi ông xã sao, Lạc Gia Hoa hơn nhạy cảm, “Sao, thế nào?”
“Bác sĩ nói. . . . . . Em mang thai.”
“. . . . . .”
“?”
“. . . . . .”
“!”
“. . . . . .”
“. . . . . .”
“Bà, bà xã, anh, anh vừa không có nghe rõ, dường như xuất hiện ảo giác rồi, em, em nói lại lần nữa đi.”
“Bác – sĩ – nói – em – có – thai – rồi.” Mộng Kỳ nói gằn từng chữ .
“. . . . . .”
“Tại sao lại ngẫn người?”
Khiến Mộng Kỳ không ngờ tới là, lần này Lạc Gia Hoa phản ứng hết sức nhanh hơn nữa trấn định, “Vợ à!”
“Ừm.”
“Anh sắp làm ba, thật sao?”
Mắt Mộng Kỳ cong lên, trừ mới vừa rồi vô cùng khiếp sợ ra còn có chút choáng váng, hiện tại trong lòng của cô, đã tràn đầy vui sướng, “Đúng vậy, bác sĩ nói, đã mang thai tuần thứ hai rồi.”
Bác sĩ đoán ngày cô mang thai, là từ lần kinh nguyệt cuối cùng, vừa vặn, kinh nguyệt củaMộng Kỳ đã trễ một tuần, cho nên số liệu này vẫn tương đối chính xác.
Chỉ thấy Lạc Gia Hoa hết sức bình tĩnh gật đầu, sau đó hết sức bình tĩnh lấy điện thoại di động ra, quay số điện thoại, cú điện thoại đầu tiên của Lạc Gia Hoa , dĩ nhiên là gọi cho cha mẹ mình , nghe điện thoại chính là bà Lạc, bởi vì Mộng Kỳ nghe được anh gọi mẹ, sau đó nghe anh nói,
“Mẹ, con mang thai!”
“Ồ, chúc mừng, . . . . . . A, cái gì, con mang thai, con xác định là con mang thai ư, conó thể mang thai ư, con trai, có phải con nên đến sở nghiên cứu kiểm tra một chút không, đây chính là kỳ tích trong giới y học a. “
Nhìn ánh mặt bát quái của mọi người chung quanh, Mộng Kỳ vỗ trán, suy nghĩ mình có cần rời đi nơi này không, không nên cùng Lạc Gia Hoa mất thể diện.
Mộng Kỳ đứng ở bên cạnh Lạc Gia Hoa , không nghe được bà Lạc nói những gì, nhưng chỉ thấy khoé miệng Lạc Gia Hoa giật giật, sau đó dùng tay chân ra dấu, tựa như đang nhảy nhót,
“A, mẹ, không phải, không phải, con nói sai, con là nói, vợ con mang thai, ha ha, con sắp làm ba.”
“….Con nói cái gì, con gắp ba, vậy mẹ sắp làm nội rồi ! ! !”
“Ừm. “
Bà Lạc thét chói tai, “A, bạn già, bạn già, mau tới a, con dâu mang thai, chúng ta có cháu rồi. “
Sau đó Lạc Gia Hoa nghe được tiếng cha vui mừng: có thật không, bọn nó bây giờ đang ở nơi nào, chúng ta qua xem bọn nó.
Bà Lạc: “Gia Hoa con đang ở chỗ nào, ở bệnh viện hay nhà, cha mẹ qua thăm bọn con được không?
“Được, bọn con sắp về nhà.”
Bà Lạc: vậy bây giờ cha mẹ qua liền, Gia Hoa, con dâu mang thai, phải chú ý rất nhiều. . . . . . @¥%#. . . . . .
“Dạ, con biết, con biết.” Lạc Gia Hoa nghiêm túc nghe bà Lạc căn dặn.
Giọng ông Lạc vang lên: ai da bà nói nhiều như vậy làm cái gì, không phải sắp đi sao, đợi lát nữa nữa gặp mặt lại nói đi.
Bà Lạc: “Kêu Tiểu Kỳ nói chuyện với mẹ. “
“Mẹ hãy yên tâm đi, con sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy, bây giờ cô ấy là phụ nữ có thai, không thể dùng điện thoại di động, có phúc xạ.”
“Ừm, đúng đúng, là mẹ suy tính không chu toàn, cha mẹ lập tức đi qua, gặp mặt lại nói.”
“Dạ, tạm biệt.”
Cúp điện thoại, Lạc Gia Hoa trên mặt treo cười khúc khích, nhưng không có quên Mộng Kỳ đứng ở bên cạnh, vội vàng cẩn thận đỡ cô, nếu như nói trước đây Mộng Kỳ trong long Lạc Gia Hoa là một hoàng hậu cao quý, hiện tại đã trực tiếp thăng cấp thành thái hậu rồi.
“Ai da bà xã sao em đứng ở chỗ này, mau, tới đây ngồi, bây giờ em là người quan trọng , anh phải bảo vệ thật tốt.”
Mộng Kỳ dở khóc dở cười, “Em mới mang thai, không có việc gì.”
“Không được, ngồi xuống nghỉ ngơi.”
“Được rồi.” Dưới sự yêu cầu của Lạc Gia Hoa ngồi xuống ghế nghỉ ngơi.
Lạc Gia Hoa cười ngây ngô, “Bà xã, em chờ anh báo tin mừng cho ba mẹ, sau đó chúng ta cùng nhau về nhà.”
Không phải mới vừa gọi điện thoại cho ba mẹ sao? Mộng Kỳ đột nhiên phản ứng kịp, thì ra là ba mẹ của mình.
“Được.”
“Vậy em chờ, anh lập tức gọi xong.”
“Ừm.”
Lúc mới vừa biết được mình mang thai, Mộng Kỳ căn bản cũng không thể suy tư gì, đầu óc trong nháy mắt hoàn toàn trống không, tiếp theo là mừng như điên, nhưng khi nhìn thấy phản ứng của Lạc Gia Hoa, tâm tình của cô đột nhiên lắng đọng xuống, mặc dù trong lòng hết sức vui mừng, lại có thể suy nghĩ bình thường suy tư, tựa như hiện tại, cô ngồi ở trên ghế mỉm cười nhìn Lạc Gia Hoa báo tin mừng cho cha mẹ, nhìn nụ cười ngây ngô trên mặt anh, một cỗ hơi thở được gọi là hạnh phúc, vòng quanh ở trong thân thể của cô, làm cô toàn thân thả lỏng.