Cưới trước yêu sau – Chương 62.2

Công ty Lạc Gia Hoa
“Người anh em, đợi một lát.”
“Thế nào?”
“Cái này, cho cậu.”
“?”
“Cho chị dâu .”
“Đúng vậy, Lạc công, chúc mừng sắp làm ba a.”
“Lạc công thích con gái hay con trai?”
“Tôi cảm thấy con gái tốt, sẽ xinh đẹp như Tiểu Kiều.”
“Đẹp trai như Lạc công cũng không tồi.”
Lạc Gia Hoa nhìn một đống lớn đồ, ánh mắt lóe lên, “Khiến mọi người tốn kém.”
Cố Thông là cái miệng rộng, chuyện Mộng Kỳ có thai, rất nhanh đã truyền khắp công ty, sáng sớm hôm nay tới đây liền được mọi người chúc mừng một tiếng, khó được, mọi người cư nhiên cũng không có tan việc gấp.
Cố Thông cười, “Những thứ này là cá nhân tớ đưa, những thứ này là đồng nghiệp công ty góp tiền lại mua.”Lạc Gia Hoa cười, trong mắt dễ thấy là vui vẻ, “Hôn lễ của chúng tôi sẽ vào nửa tháng sau, đến lúc đó mọi người cùng nhau tới a.”
“Yên tâm, nhất định sẽ đi.”
“Vốn là muốn đi thăm Tiểu Kiều mỹ nữ, chỉ là hiện tại cô ấy nên cần nghỉ ngơi cho khỏe, bọn tôi cũng không đi làm phiền, chỉ chờ gặp trong hôn lễ” EC trước sau như quái lạ.
Lạc Gia Hoa cười gật đầu, “Đã tan việc, mọi người cũng đi thôi.”
“Ừm, chúng ta đi, tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Người trong công ty đi được hết sức tốc độ, Lạc Gia Hoa quay đầu nhìn Cố Thông “Anh em, giúp tớ đem thứ này vào xe.”
“Không thành vấn đề.” Cố Thông gật đầu.
“Đợi lát nữa cùng tớ về nhà ăn cơm tối.”
“Không đi, buổi tối tớ muốn đi bar, không cản trở vợ chồng hai người ân ái.”
“Mộng Kỳ gọi điện thoại nói nhà tớ buổi tối có khách, vốn cho là cậu sẽ cảm thấy hứng thú, nếu như vậy coi như xong.” Lạc Gia Hoa không khỏi tiếc nuối nói
“Khách?” Cố Thông đầu óc xoay chuyển rất nhanh, “Là Lưu Lợi?”
“Ừ.”
Cố Thông vừa nghe, khóe miệng nhất thời cong lên, “Trong khoảng thời gian không phí công kêu chị dâu a, ha ha, chị dâu cho tớ vui mừng lớn như vậy nói gì tớ cũng phải nói cám ơn a.”
Lạc Gia Hoa liếc mắt nhìn Cố Thông, “Bây giờ nghĩ thông suốt?”
“Ừm.”
“Tớ nói là Lưu Lợi, ” Lạc Gia Hoa cau mày, “Tớ không thích trông nom những chuyện này, nhưng người kia là bạn Mộng Kỳ , cô ấy không muốn làm cho bạn của mình bị thương tổn, tớ cũng không muốn đến lúc đó hai người bọn tớ kẹp ở giữa, cho nên, nếu như cậu là thật sự muốn cùng Lưu Lợi ở chung một chỗ, như vậy chút hoa tâm tật xấu, tớ khuyên cậu từ bỏ.”
Cố Thông uất ức nhìn Lạc Gia Hoa, “Anh em, mấy ngày nay tớ cũng không có đi săn hoa tươi.”
“Vậy cậu chạy tới quán bar làm gì?”
“Chị dâu không muốn nói cho tớ biết số điện thoại Lily, vậy tớ chỉ có thể đi quán bar ôm cây đợi thỏ.”
“Vậy về sau cậu không cần đi, tớ nghe Mộng Kỳ nói Lưu Lợi gần đây bị ba cô ấy quản, sẽ không đi bar.”
“Vậy số điện thoại của cô ấy?”
“Cái này cậu phải hỏi Mộng Kỳ, tớ không có.”
“Cậu giúp tớ hỏi một chút đi, tớ sợ chị dâu không cho tớ.”
“Cậu thật sự quyết định rồi.”
“Ừ.” Cố Thông gật đầu một cái, “Chơi nhiều năm như vậy cũng cảm thấy chán, phụ nữ nào cũng đều thử qua, càng chơi lại càng thấy hết thú vị, nói thật, tớ không biết đối với Lưu Lợi là tình cảm gì, nhưng tớ đối với cô ấy có cảm tình là khẳng định, tớ không phải là thiếu niên mười tám tuổi nữa, cũng biết nặng nhẹ, tớ không biết cùng Lưu Lợi có thể đi bao xa, nhưng tớ có thể bảo đảm chính là, lúc ở cùng cô ấy, tuyệt sẽ không làm chuyện có lỗi với cô ấy, nếu như có một ngày tớ không còn cảm giác với cô ấy, cũng nhất định sẽ nói thẳng ra, chỉ là, thấy cậu và Tiểu Kiều ân ái như vậy, nói thật, tớ đối với hôn nhân, cũng có một tia hướng tới.”
Nhắc tới vợ, Lạc Gia Hoa  khóe mắt lộ ra nụ cười.
Cố Thông không chịu nỗi nhìn Lạc Gia Hoa, “Cậu có thể không cần cười dâm đãng như vậy không.”
Lạc Gia Hoa: . . . . . .
“Không nên đem từ dùng trên người cậu dùng ở trên người của tớ.” Lạc Gia Hoa trừng Cố Thông một cái.
“Ha ha. . . . . .” Cố Thông cười, “Tớ có từng nói qua không xem cậu thay đổi sắc mặt là một việc hết sức thú vị a.”
“Biến thái.” Lạc Gia Hoa cười trợn mắt nhìn Cố Thông.
“Người anh em, cậu làm cho tớ đối với hôn nhân có một tia lòng tin, cho nên các cậu nhất định phải hạnh phúc a.” Cố Thông chăm chú nhìn Lạc Gia Hoa.
Lạc Gia Hoa cười nhìn Cố Thông, trong mắt thoáng qua nghiêm túc, “Yên tâm đi, bọn tớ nhất định sẽ hạnh phúc.”
“Ừm, vậy cậu đi trước đi. Tớ lái xe theo sau.”
“Được. . . . . . Đợi chút, Cố Thông.”
“Ừm.”
“Chuyện công ty chúng ta và Hạ thị, cậu có định nói với Mộng Kỳ không?”
“Hả?”
“Nhất là chuyện Nghiêm Tử Hạo.”
“?”
Thấy Cố Thông không hiểu, Lạc Gia Hoa cười, “Hắn là bạn trai cũ của Mộng Kỳ.”
“Mẹ kiếp.” Trong mắt Cố Thông lập tức thoáng qua bát quái, “Không trách được tớ cảm thấy tên Nghiêm Tử Hạo đó nhằm vào cậu, thì ra giác quan thứ sáu của tớ không sai, đây chính là bát quái thật to, bạn trai cũ đấu với ông xã hiện tại a, lúc nào cậu biết Nghiêm Tử Hạo là bạn trai trước của Tiểu Kiều? Mẹ kiếp, sớm biết chúng ta đã không cùng Hạ thị hợp tác, hiện tại chịu nó không chế, đối phương còn là Nghiêm Tử Hạo phụ trách, về sau sợ có rất nhiều phiền toái.”
Lạc Gia Hoa cười, “Tớ cũng không nghĩ tới Hạ thị sẽ phái Nghiêm Tử Hạo tới đàm phán, nếu như không lầm, là Nghiêm Tử Hạo chủ động đề cử mình tới, bây giờ hắn chính là cháu rể Hạ tổng, nghe nói Hạ tổng rất coi trọng hắn.”
“Nếu không chúng ta mặc kệ hắn?”
“Hiệp ước cũng đã ký, cậu muốn bội ước sao?”
“Mẹ nó, tên kia là có ý gì?”
“Có lẽ là đố kị đi.” Nghĩ đến ánh mắt người kia, Lạc Gia Hoa thoáng qua trong mắt cười lạnh, “Chỉ là, từ khi hắn từ bỏ Mộng Kỳ, hắn cũng đã mất đi tư cách cạnh tranh.”
“Tiểu Kiều biết cậu biết hắn không?”
“Biết, còn là cô ấy giới thiệu đấy.”
“Hả?”
“Chính là ở tiệc rượu lần trước, cậu quên sao, bọn họ đã gặp.”
Cố Thông nhớ lại, hiểu, “Lần đó sau khi gặp mặt Tiểu Kiều đã nói cho cậu biết à ?”
“Ừ.”
“Cô ấy rất thẳng thắn, dưới tình huống bình thường không phải đều nên giấu giếm sao?”
Lạc Gia Hoa cười nhìn Cố Thông, “Có một số việc rất đơn giản, giống như Nghiêm Tử Hạo, cô ấy quang minh chánh đại nói cho tớ biết đó là bạn trai cũ của cô, cho thấy trong lòng Mộng Kỳ đã không có hắn, cũng bởi vì không có, cho nên mới có thể bình tĩnh giới thiệu hắn như thế, nếu như cô ấy giấu giếm không nói cho tớ, cho dù là sợ tớ hiểu lầm,  một ngày đó tớ biết rõ rồi, dễ dàng loạn tưởng hơn, cho nên, thẳng thắn, là điều quan trọng nhất khi vợ chồng ở chung.”
“Cậu cũng sắp trở thành chuyên gia hôn nhân a.” Cố Thông ngoài miệng nói, nhưng trong lòng cũng phục, “Thẳng thắn, xem ra thật không tệ.”
“Thật ra thì hai người chung đụng, cũng không có khó khăn như tưởng tượng đâu.”
“Vậy sao?”
“Ừm, hiện tại cô ấy mang thai, tớ không muốn để cô ấy lo lắng, cho nên cậu cũng không cần nói cho cô ấy biết, đừng nói lỡ miệng.”
“Biết, người chồng mẫu mực của Kiều Mộng Kỳ.”
“Ha ha, đi thôi.”
“Ừm.”
Đi theo Lạc Gia Hoa vào cửa, ánh mắt của Cố Thông trong nháy mắt liền thấy cô gái ngày đêm tơ tưởng, lại nói ở ngoài cửa đã nghe được tiếng cười của cô, Cố Thông lộ ra một cái cười tà mị,
“Hi, mỹ nhân.”
Lưu Lợi liếc hắn một cái, “Bản nhân đã hoàn lương, xin chớ đùa giỡn.”
“Ông xã~” Mộng Kỳ cười nhìn Lạc Gia Hoa, “Sao có nhiều đồ như vậy?”
“Người trong công ty đưa.” Lạc Gia Hoa đặt đồ trên mặt đất, không kịp chờ đợi đi tới bên cạnh Mộng Kỳ, nhẹ nhàng hôn hôn cái trán cô, “Hôm nay cảm giác thế nào? Có chỗ nào khó chịu không?”
“Không có.” Mộng Kỳ cười lắc đầu, đôi tay vòng quanh hông Lạc Gia Hoa, “Bây giờ còn sớm, anh thật sự là quá khẩn trương.”
Lạc Gia Hoa lúc này mới quay đầu lại nhìn Lưu Lợi, lại phát hiện cô đã cùng Cố Thông tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến tranh, giật mình, “Hai người đang làm gì?”
Lưu Lợi không khách khí nói, “Đánh tiểu cường.”
Cố Thông uất ức nhìn Lưu Lợi, “Thân ái ~”
“Biến, ai là thân ái của anh, gọi loạn nữa tôi sẽ giẫm chết anh.”
“Bảo bối ~”
“Họ Cố . . . . . .”