Cưới trước yêu sau – Chương 44

Trong phòng khách Kiều mẹ cùng Lạc Gia Hoa nói chuyện, Mộng Kỳ nghekhông rõ, cha cùng Lạc Gia Hoa trong thư phòng nói chuyện cha lại khôngnói cho cô biết rốt cục là nói cái gì, không thỏa mãn được lòng hiếu kỳcủa mình, Mộng Kỳ đành phải chuyên tâm nấu ăn, nhưng trong lòng quyếtđịnh, sau khi về nhà hỏi lại Lạc Gia Hoa, tin tưởng anh sẽ tự nói vớimình .
Trong phòng bếp một đống lớn đồ ăn, Kiều cha nói đây là Kiều mẹ sángsớm liền chạy đi mua , toàn bộ là thứ mình thích , Mộng Kỳ nghe, tronglòng hết sức cảm động, kỳ thật, Kiều mẹ chính là tính tình không được tự nhiên một chút, đối với con gái vẫn rất tốt sao.
Kiều gia cơm trưa ăn được rất là khoái trá , Kiều cha cố ý đem MaoĐài bản thân yêu thích ra uống, đối với Lạc Gia Hoa xưng hô từ sau khiăn cơm xong đổi thành con rể, Mộng Kỳ cùng mẹ có chút không được tựnhiên, tại thấy kiều cha ra ám hiệu cho kiều mẹ gắp món ăn mấy lần, lạicó kiều cha cùng Lạc Gia Hoa ở đây, không khí tốt hơn nhiều, ăn cơmxong, kiều cha lôi kéo Gia Hoa đánh cờ, Mộng Kỳ sau khi dọn dẹp xongphòng bếp, thấy kiều mẹ đang xem ti vi, liền đi sang ngồi cùng bà nóichuyện phiếm, “Mẹ ~ “
“Ừm.”
Trên bàn có trà lài do kiều mẹ pha cho mình một ly, Mộng Kỳ làm nũng, “Mẹ, tài nấu nướng của con có tệ lắm hay không?”
“Không có.”
“Tất nhiên, con chính là nhớ kỹ lời mẹ nói đây, chúng ta là phụ nữ, phải lên được phòng khách xuống được phòng bếp.”
Kiều mẹ khóe miệng nhếch lên, rất rõ ràng những lời này rất hợp tâm ý của bà.
Thấy Kiều mẹ nở nụ cười, lá gan Mộng Kỳ liền càng lớn, vốn là cáchkiều mẹ một chút khoảng cách, hiện tại đã kéo cánh tay của bà dựa vàoghế sofa xem ti vi .
Thấy kiều mẹ cùng Mộng Kỳ cười cười nói nói, Kiều cha trong mắtthoáng hiện lên vui vẻ, ý bảo Lạc Gia Hoa đi phía trước cúi đầu, nhẹgiọng hỏi anh, “Mộng Kỳ có hay không đã nói với con nó từng có bạntrai?”
“Có.”
“Kỳ thật là chúng ta không đồng ý bọn họ cùng một chỗ, Mộng Kỳ vì thế cùng mẹ cãi nhau, hai mẹ con này tính tình đều bướng bỉnh, về sau nếuhai người chiến tranh lạnh lần nữa, con có thể phải cùng cha đứng trênmột chiến tuyến, cùng nhau vì gia đình hài hòa mà cống hiến.”
Lạc Gia Hoa nhìn kiều cha , đột nhiên cảm thấy, kiều cha thật đáng yêu .
Bật cười, “Con biết rồi, cha yên tâm đi.”
“Ừm.” Kiều cha hài lòng gật đầu, “Đến lượt con đi.”
“Tốt.”
Nói Kiều cha cùng Lạc cha giống nhau là hai kẻ yêu thích cờ tướng kẻ, đều là hết sức yêu thích, nhưng có một điểm bất đồng là Lạc cha đánh cờ cũng không phải tệ lắm, mà Kiều cha hình như là trời sinh khiếm khuyết, khi ông đánh cờ làm cho những người đứng xem , luôn cảm thấy tất cả đều hiểu, nhưng ông một khi tự mình thao đao, hình như là có một chút kỹthuật liền có thể đánh bại đối thủ, trọng yếu hơn là, quân cờ phẩm cònchẳng có gì đặc sắc, thua không nhận thua, còn yêu cầu hủy bỏ, Lạc GiaHoa mới vừa bị Kiều cha kêu đánh cờ, thấy bộ dạng đánh cờ của ông, nghĩthầm chính mình chỉ là ngẫu nhiên cùng cha đánh, quân cờ thuật cũngkhông phải là quá tốt, cho nên liên tục khiêm tốn, thỉnh kiều cha nhường cho chính mình, nhưng không có đi vài bước, Lạc Gia Hoa liền phát hiệnchân tướng, anh cảm thấy, đối phương hoàn toàn là một con chim non, nếulà ngày thường, anh chắc là sẽ không cùng một tay mơ lãng phí thời gian, nhưng bây giờ đối diện là cha vợ của mình, Lạc Gia Hoa chỉ có thể khóemiệng co giật cùng kiều cha đánh cờ.
“Cha chính là có mấy mươi năm kinh nghiệm đánh cờ , con đừng nhường cha a, cứ việc đánh.” Kiều cha thập phần thở mạnh nói.
Lạc Gia Hoa khóe miệng vừa kéo, “Tốt, ba ba.”
Sau vài ván…
Kiều cha: “Chờ một chút, cha muốn nghĩ một tý, không đi nơi này.”
Lạc Gia Hoa: “Tốt, ba ba.”
Lại sau vài ván…
Kiều cha: “Không đúng không đúng, cha vừa rồi đi nhầm, hủy quân cờ.”
Lạc Gia Hoa: “Tốt, ba ba.”
Một lát sau…
“Tài đánh cờ của cha như thế nào?”
Lạc Gia Hoa, “… Không tệ.”
“phẩm cờ của cha như thế nào?”
Khóe miệng co giật một tý, “… Rất tốt.”
Kiều cha hài lòng, “Không tệ không tệ, quân cờ phẩm quyết định nhân phẩm, tiểu tử con có tiền đồ.”
Ghế sô pha bên cạnh, Mộng Kỳ cười che miệng, “Cha lại bắt đầu hành hạ đối thủ của mình .”
Kiều mẹ mặt không chút thay đổi, nhưng mặt tràn đầy mỉm cười, “Tênngốc kia, có mấy mươi năm đánh cờ kỳ nghệ vẫn thúi như vậy cũng khôngbiết xấu hổ lấy ra khoe khoang, da mặt thật dày.”
Mộng Kỳ nói, “Ai bảo cha quân cờ phẩm quá kém, những bạn đánh cờ kiacũng không muốn cùng cha đánh cờ, thật vất vả có con rể, chính là nêncha lấy thân phận tới dọa người, không cần uổng phí.”
“Nói rất đúng.” Mặc dù Mộng Kỳ mắng chữi, nhưng Kiều mẹ trong mắt nhìn chăm chú, “Đợi lát nữa cùng Gia Hoa nói vất vả hắn.”
“Phốc xuy… Tốt, mẹ.”
Nói xấu cha một chút, không khí xung quanh Mộng Kỳ cùng kiều mẹ lầnnữa thay đổi tốt, Mộng Kỳ ôm cánh tay kiều mẹ, rốt cục nói ra điều muốnnói, “Mẹ, thực xin lỗi.”
Kiều mẹ sửng sốt một chút, cười, “Mẹ còn tưởng rằng đời này không nghe được đây.”
Mộng Kỳ đau lòng, “Con biết là con không đúng, con quá quật cường,mặc dù biết hai người sẽ không hại con, nhưng con biết rõ quan niệm củacha mẹ, vẫn là hi vọng con tìm được người đàn ông gần nhà, như vậy vềsau cũng dễ dàng thăm hỏi, đối với mẹ lúc ấy cùng hắn nói chuyện đều gần nửa năm , cảm thấy hắn mặc dù có chút không xứng, khác cũng đều tốt,cho nên mới không lý trí như vậy.”
Kiều mẹ sờ sờ đầu Mộng Kỳ, “Ai, thôi, đều đã qua, chuyện trước kiachính là muốn nói ra, thái độ mẹ cũng không tốt, nếu như có thể thật tốt trao đổi cùng con, có lẽ sẽ không phát sinh chuyện như vậy, bất quá,người luôn vấp phải một ít sai lầm mới có thể lớn lên, mẹ thấy Gia Hoathực chững chạc, lại hơn con ba tuổi, sự nghiệp cũng chút thành công,cùng hắn cùng một chỗ, hẳn là không sai được , các con có thể sinh cùngngày, đây cũng là duyên phận.”
“Ừm.”
“Hai người sống qua ngày, luôn sẽ phát sinh chút ít xung đột, dù saocũng là hai người có cuộc sống hoàn toàn bất đồng đến cùng nhau, cần một thời gian thích ứng, lúc này, con cùng Gia Hoa phải học cách suy nghĩvì đối phương, như vậy, cuộc sống của các con mới có thể trôi qua hạnhphúc.”
“Con biết rõ.”
“Ừm…” Còn muốn nói điều gì, có người gõ cửa, kiều mẹ cùng Mộng Kỳ đồng thời nhìn về phía cửa, Mộng Kỳ đứng lên, “Con đi mở cửa.”