Về đến nhà, hai người lấy ít thứ tới ăn, Lạc Gia Hoa bắt đầu công việc, Mộng Kỳ đem bản vẽ của mình đến thư phòng, bắt đầu vẽ tranh, hai người ai làm chuyện nấy, trong thư phòng chỉ có tiếng họa bút và tiếng thỉnh thoảng phiên động tờ giấy, hai người ngẫu nhiên sẽ ngẩng đầu nhìn đối phương một cái, hoặc là tầm mắt chạm nhau, sẽ cười một tiếng, sau đó tiếp tục làm chuyện của mình, trong thư phòng, lưu chuyển một cỗ hơi thở gọi ấm áp hòa hài
Lạc Gia Hoa hoàn thành công việc trên tay, nhìn xem thời gian, mới phát hiện đã hơn tám giờ, không trách được bụng có chút đói, ngẩng đầu nhìn Mộng Kỳ, vẫn đang nghiêm túc vẽ tranh, không biết nàng vẽ cái gì chuyên tâm như vậy, Lạc Gia Hoa phát hiện, Mộng Kỳ chuyên tâm vẽ tranh , cả người tản mát ra một cỗ khí chất cao quý, trong trẻo nhưng lạnh lùng, không thể xem thường, cô như vậy, không giống với ngày thường dịu dàng, Lạc Gia Hoa cực ít thấy bộ dạng Mộng Kỳ chuyên tâm vẽ tranh, tựa như nàng vẽ đấy không phải vẽ, mà là một dạng sinh mạng, cô như vậy, cả người phát ra một loại mị lực khó tả, khiến Lạc Gia Hoa bị hấp dẫn thật sâu, lần này không phải chàng trai mười tám tuổi, hai mươi tám tuổi , có sự nghiệp của mình, tư tưởng càng thêm thành thục, đối với ham muốn của mình, càng thêm hiểu rõ, Lạc Gia Hoa có thể cảm thấy rõ, mình đối với Mộng Kỳ và đối với Thẩm Điệp, là hai cảm giác bất đồng, Thẩm Điệp, là thời niên thiếu truy đuổi, là nam sinh đối với nữ sinh sinh ra tình cảm ái mộ mông lung khác thường, nhưng đối với Mộng Kỳ, là yêu, là muốn cùng mình qua cả đời, là anh muốn cùng cô đi hết quãng đường còn lại, là anh muốn cùng cô sinh ra kết tinh tình yêu của hai người.
Thật may mắn, trong bể người, anh có thể gặp được Mộng Kỳ.
Lúc này, Lạc Gia Hoa có chút ghen tỵ Mộng Kỳ đang vẽ tranh, bởi vì ánh mắt của cô chính là chuyên chú, anh thậm chí muốn trở thành cây bút trong tay cô, như vậy, có thể được cô nắm trong tay rồi.
Cười thầm chính mình đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn có kiểu suy nghĩ như vậy, Lạc Gia Hoa nhẹ nhàng đứng lên, thường ngày đều là cô giúp mình làm bữa tối, hôm nay, sẽ để cho mình làm đi, mở tủ lạnh ra, bên trong tràn đầy đồ ăn, kể từ ngày Mộng Kỳ tới, trong tủ lạnh này chưa bao giờ trống qua, cô thật sự là một người phụ nữ rất biết quản lí gia đình, suy nghĩ chuẩn bị món ăn, từ trong tủ lạnh lấy những thứ cần thiết ra, ở trong phòng bếp đại khái một giờ đồng hồ, làm xong bữa tối, dọn xong toàn bộ ra, lúc này mới vào thư phòng gọi Mộng Kỳ, rất rõ ràng Mộng Kỳ hiện tại tiến vào một trạng thái chuyên tâm , đi tới gần, cô cũng không có ngẩng đầu, rõ ràng là không có phát hiện mình, Lạc Gia Hoa đến gần Mộng Kỳ, muốn nhìn xem cô đang vẽ cái gì mà chuyên tâm như thế, kết quả vừa nhìn, nhất thời liền cảm thấy trong lòng ngọt ngào giống như uống mật, mặc dù tranh này vẫn chỉ là phác họa, nhưng nam nữ trong bức vẽ, chính là mình và Mộng Kỳ, cảnh tượng trong tranh chính là thư phòng, mình ở trước bàn nghiêm túc làm việc, mà Mộng Kỳ đứng cách đó không xa vẽ tranh, trong tranh hai người cũng không có nhìn về phía đối phương, nhưng là, Lạc Gia Hoa vẫn từ trong đó cảm nhận được không khí ấm áp cùng hạnh phúc.
Vẽ xong vài nét cuối, Mộng Kỳ hài lòng ngẩng đầu, xử lý mấy chỗ một chút, vừa quan sát vừa gật đầu, đại công cáo thàn.
Lạc Gia Hoa rất muốn lên tiếng, nhưng sợ quấy rầy Mộng Kỳ, cho nên đứng ở bên cạnh cô, vẫn không có mở miệng.
Mộng Kỳ ngẩng đầu muốn nhìn Lạc Gia Hoa, phát hiện không biết lúc nào thì anh đã đứng ở trước mặt của mình rồi, không cẩn thận còn dọa giật mình, “Ông Xã ~”
Lạc Gia Hoa cẩn thận ôm Mộng Kỳ vào trong lòng, “Vẽ thật tốt.”
Mộng Kỳ vừa nghe, nhất thời vui vẻ, “Em vẽ giống không?”
“Rất giống, tựa như ảnh chụp.”
“Ha ha, em còn một bức, cho anh xem.” Mộng Kỳ cầm bức tranh để ở một bên , đó là hai người lúc trước ở cầu thang ôm nhau, Lạc Gia Hoa vừa nhìn, nhất thời thích.
“Có một người vợ biết vẽ thật sự rất tốt a.”
“Chờ em tô màu, sau đó đóng khung lại treo trong nhà.”
“Được.” Lạc Gia Hoa cười.
“Em còn vẽ một bức ảnh cưới của chúng ta treo trong phòng ngủ, đã đem đi đóng khung rồi, hai ngày nữa là có thể cầm về, đến lúc đó cho anh xem.”
“Ừm, em vẽ khi nào vậy?”
“Những lúc rãnh rỗi, muốn cho anh bất ngờ, nên không nói cho anh biết.”
“Quả thật rất bất ngờ, chỉ là vợ à, bây giờ không nhìn được, trong lòng anh ngứa ngấy, ai, sớm biết như vậy, còn không bằng không biết, anh phải chờ tới mấy ngày.”
“Ha ha. . . . . .”
Hai người nói đùa một lát, lại nhìn bức tranh, Lạc Gia Hoa chờ Mộng Kỳ hoàn thành xong bức tranh, nhất định phải treo trong phòng làm việc ở công ty, cho đến khi cảm thấy đói, mới nhớ tới thức ăn mình đã làm xong, kết quả món ăn đã hơi nguội lạnh, cũng may trời nóng nên không sao, hai người cơm nước xong, liền ôm nhau xem ti vi, cuộc sống gia đình tạm ổn trôi qua, hết sức thoải mái.
Qua hai ngày, Mộng Kỳ đem tranh về, Lạc Gia Hoa nhìn thấy liền không bỏ xuống được, quyết định phải đem đến công ty để treo khoe khoang với mọi người, đáng tiếc hai bức kia chưa vẽ xong, nếu không, anh thật sự sẽ không biết lựa chọn như thế nào, tất cả anh đều thích, Mộng Kỳ nhìn dáng vẻ thích thú của anh, cũng rất vui, quyết định về sau vẽ thêm nhiều bức về cuộc sống thường ngày của hai người, dùng bút vẽ ghi chép cuộc sống của bọn họ, chờ sau này già rồi không thể vẽ được nữa, nhìn lại dáng vẽ lúc còn trẻ, so với ảnh chụp thú vị hơn nhiều.
Giữa trưa ngày thứ hai lúc ăn cơm nhận được điện thoại của Lạc Gia Hoa, trong điện thoại truyền đến tiếng anh cười, nói mình đưa tranh đến liền chấn động công ty, tất cả mọi người hâm mộ anh cưới được người vợ tốt, Mộng Kỳ cùng với Lạc Gia Hoa vui vẻ, cảm thấy cuộc sống như thế thật rất tốt.
Lưu Lợi lần thứ n+1 thất tình, gọi điện thoại kêu Mộng Kỳ theo cô đi dạo phố, Mộng Kỳ vừa ra đến cửa cố ý mang đôi giày thể thao và quần áo ngủ, lấy kinh nghiệm nhiều năm của cô, bồi Lưu Lợi đi dạo phố, đơn thuần là hành động tự sát.
Cô mất hứng như buồn ngủ một dạng, thời điểm Lưu Lợi không vui, theo cô đi dạo phố một ngày, vết thương thất tình không trị mà khỏi bệnh, chỉ là khiến Mộng Kỳ kinh ngạc chính là, hôm nay Lưu Lợi cư nhiên chỉ đi dạo không mua.
“Lily?”
“Hả?”
“Không có thích món nào sao?”
“Có a.”
“Vậy sao không mua?”
Lưu Lợi bất đắc dĩ liếc mắt nhìn bộ đồ trước mặt, “Tớ muốn mua , nhưng không có tiền a.”
“?”
“Kỳ, cậu phải cứu tớ a.”
Mộng Kỳ trở tay ôm Lưu Lợi, nhìn cô đùa giỡn, như đã quen từ trước, “Được, tớ nhất định cứu cậu, cậu nói trước đi , cậu muốn tớ cứu như thế nào?”
“Ô ô ~ tớ đã thề không chung thuyền với ông chủ Lưu.” ông chủ Lưu là cha ruột Lưu Lợi, mỗi lần hai người có mâu thuẫn, Lưu Lợi sẽ không gọi ông là cha mà gọi là ông chủ Lưu.
“Cậu và ba cậu thế nào?”
“Ông ấy hèn hạ, vô sỉ, ông ấy đóng băng thẻ của tớ, dùng cách này ép tớ đi xem mắt.” Lưu Lợi lên án hành động hung ác của cha mình.
“Ừm.” Mộng Kỳ gật đầu một cái, “Này đúng là rất thảm, thất tình lại mất tiền , Lợi, tớ đồng tình với cậu.”
“Ừm.” Lưu Lợi gật đầu một cái, “Kỳ, chỉ có cậu hiểu tớ, tâm can của tớ á…, thật là đau a.”
“Xin hỏi tâm can của cậu là Boyfriend của cậu hay là tiền của cậu a?”
“Vừa là bạn trai cũ của tớ vừa tiền của tớ.”
“. . . . . . ? ? ? . . . . . .”
Thấy Mộng Kỳ không hiểu, Lưu Lợi giải thích, “Lần này, chính là cùng tiền chia tay, cho nên, bạn trai của tớ, chính là tiền của tớ a, tớ. . . . . .”
Vạch đen, Mộng Kỳ bình tĩnh lui về phía sau một bước, làm như tôi không biết cô gái này.
Chờ Lưu Lợi phát tiết vừa xong, lại lôi kéo Mộng Kỳ nói, “Đi, chúng ta đi dạo tiếp.”
Mộng Kỳ bất đắc dĩ, “Tớ thấy chúng ta cũng không cần đi dạo, cậu lại không mua.”
“Kỳ, tớ đã không có tiền rồi, chẳng lẽ cả quyền lợi đi dạo cậu đều muốn bóc lột sao?”
Mộng Kỳ vỗ trán, “Cậu cảm thấy lần này ba cậu sẽ đóng băng tiền của cậu bao lâu?”
Lưu Lợi giả vờ đáng thương nhìn Mộng Kỳ, “Đại khái phải chờ sau khi tớ kết hôn mới tan tuyết.”
Mộng Kỳ cau mày, “Đã như vậy , cho cậu mượn tiền, đại khái tương đương với tát nước bỏ đi.”
“Con gái~”
“Thôi, nể tình bạn bè, tớ sẽ kỳ hạn thêm chút, không thu tiền lãi, nói đi, muốn bao nhiêu.” Mộng Kỳ than thở, cô đã biết mục đích chân chính của Lưu Lợi lần này tìm cô là cái gì, không có tiền, đối với cô mà nói, so với muốn mạng của cô còn nghiêm trọng hơn.
“Con gái, con thật tốt, tớ yêu cậu chết mất, cũng không nhiều, ba lăm vạn dùng qua tháng này là được.”
Mộng Kỳ khóe miệng co giật, “Ba lăm vạn, còn tháng này, cậu có biết có người khổ cực làm việc một năm cũng không có ba lăm vạn a, Lily a, không phải là tớ muốn nói cậu, cậu tiêu tiền cũng thật quá nhanh, cho dù ba cậu có một Nhà Xuất Bản, cậu cũng không thể dùng như vậy a.”
“Hừ, ông ta chỉ có một mình tớ là con gái, tớ không dùng thì ai dùng, chẳng lẽ cho vợ bé ông ta dùng, nếu vợ bé ông ta lại sinh, đến lúc đó tớ chỉ sợ ngay cả tiền húp cháo cũng không có.” Lưu Lợi hận hận nói a.
Mộng Kỳ mặc dù đối với gia đình Lưu Lợi cũng không hiểu rõ nhiều, nhưng biết cô trưởng thành trong gia đình đơn thân, hình như trước kia cha cô ở bên ngoài đã làm gì có lỗi, mặc dù cô thường ngày không nói, nhưng nghĩ đến cô cũng là bị tổn thương, đối với cha, tóm lại là có ý kiến, thái độ sống phóng túng hiện tại của cô, đại khái cũng là chịu ảnh hưởng từ hôn nhân của cha mẹ đi, Mộng Kỳ nhép nhép miệng, cuối cùng không có mở miệng, mỗi người đều có bí mật của mình, cô chưa bao giờ nói về gia đình của cô cho Mộng Kỳ nghe, nghĩ đến, nếu không muốn cùng người khác chia sẻ, như vậy cô cũng không cần thiết đi vạch trần vết sẹo của cô, đợi lúc cô nguyện ý mở miệng, cô sẽ lắng nghe.
“Được rồi, trên người tớ không có nhiều tiền mặt như vậy, chúng ta tìm máy ATM, tớ chuyển khoản cho cậu.”
“Ừm, con gái, tớ biết ngay cậu tốt nhất.” Lưu Lợi biết Mộng Kỳ là con gái một trong nhà, điều kiện gia đình cũng không tệ lắm, nhưng cô dùng tiền rất tiết kiệm, cũng không xài tiền bậy bạ, so với mình , quả thật tốt đến mức tận cùng, dù sao mỗi lần có khó khăn tìm cô, mà cô, giống như có không ít tiền gửi ngân hàng, mặc kệ á…, dù sao sống qua khoảng thời gian này, chờ phát tiền lương trả lại cô là được.
Mộng Kỳ bất đắc dĩ lắc đầu, “Lương tháng của cậu không tệ, sao lại không đủ dùng.”
“Sẽ không ai ngại nhiều tiền, mấu chốt là xem cậu dùng như thế nào, mà bản tiểu thư nha, dĩ nhiên là theo tiêu chí hưởng thụ.”
Mộng Kỳ lắc đầu, hướng Lưu Lợi biểu đạt mặc kệ chí lớn của cậu, sau đó đi ra ngoài tìm máy ATM, rút ra năm vạn, lập tức bị Lưu Lợi lôi kéo đi mua đồ, đã có tiền , cô mua đồ một chút cũng không nương tay, Mộng Kỳ bất đắc dĩ nhắc nhở cô năm vạn nói nhiều không nhiều nói ít không ít, ở trong khu thương mại lớn, không mua được bao nhiêu thứ , Lưu Lợi cũng không để ý nói.
“Không phải còn có cậu sao.”
Phải, hôm nay cô bồi đi dạo còn phải bồi cà thẻ, kết quả Lưu Lợi đi từ cửa hàng ra, tốn hơn tám vạn, dù mình có tiền, lập tức dùng nhiều như vậy, vẫn có chút đau lòng, Mộng Kỳ cảm thán.
“Nếu tớ có một đứa con gái như vậy , sẽ nuôi không nổi a, tớ quyết định, về sau nhất định phải giáo dục con của tớ thật tốt, còn nữa, nhất định nó phải cách xa cậu một chút.”
Lưu Lợi cười đến xinh đẹp, “Kỳ, lời này của cậu quá làm tổn thương tớ, tớ chính là mẹ nuôi đứa bé.”
“Xét thấy thành tích ác liệt của cậu, tớ phải thận trọng suy tính chuyện có nên cho cậu làm mẹ nuôi của nó không.”
“Kiều Mộng Kỳ, may mà tớ biết cậu nhiều năm, con nhỏ chết tiệt này muốn muốn hủy đi kế hoạch của tớ sao, có tin tớ yêu cậu không.”
Mộng Kỳ: . . . . . .
Thấy Mộng Kỳ im lặng, Lưu Lợi hài lòng, “Yên tâm đi con gái, tuy rằng tớ yêu khác phái, nhưng nếu như đối tượng là cậu, tớ không ngại biến thành đồng tính luyến ái .”
Mộng Kỳ: “Tớ cảm thấy tớ nên cách cậu xa một chút.”
“Cậu chạy không thoát được đâu, cậu liền theo tớ đi.”
“Đi chết đi.”
Hai người đùa giỡn vào thang máy, Mộng Kỳ đột nhiên phát hiện lầu ba khu thương mại là khu thiếu nhi, lập tức nhấn lầu ba, Lưu Lợi nhìn cô, “Cậu đi lầu ba làm cái gì?”
Mộng Kỳ cười, “Lầu ba là khu thiếu nhi, chúng ta đi xem một chút thôi.”
Lưu Lợi vừa nghe, “Cậu mang thai?”
“Còn chưa có đâu.”
“Ồ, đến tìm hiểu trước xem ra cậu muốn làm mẹ.” Lưu Lợi trêu chọc Mộng Kỳ.
Mộng Kỳ cười không nói gì, cùng Lạc Gia Hoa tình cảm ổn định lại, cô đúng là muốn làm mẹ, “Đi trước xem một chút đi, đồ em bé thật đáng yêu .”
“Được.” Thật ra Lưu Lợi cũng rất thích con nít, hai người đi lên lầu ba, nhìn cả lầu đầy đồ em bé, Lưu Lợi hưng phấn vọt vào cửa hàng gần nhất.
“Mộng Kỳ, mau đến xem.”
“Hai vị cần gì sao?”
“Không cần, chúng tôi xem một chút, có gì cần sẽ gọi cô .”
“Được, xin tùy tiện xem.”
Đuổi nhân viên phục vụ đi, Lưu Lợi và Mộng Kỳ đi từng cửa hàng xem đồ em bé, rõ ràng là Mộng Kỳ đề nghị tới lầu ba , kết quả sau khi đến lầu ba Lưu Lợi so với mình còn hưng phấn hơn, nhìn dáng vẻ cô hưng phấn, Mộng Kỳ nghĩ thật ra thì cô cũng khát vọng có một gia đình đi, chỉ là càng sống phóng túng, càng nhìn thấu thói hư tật xấu của đàn ông, càng không thể tin đàn ông, không thể tin được hôn nhân, Mộng Kỳ muốn giúp cô, nhưng không biết giúp từ đâu.
“Kỳ, cậu muốn con trai hay con gái?”
“Đều được, con gái dù sao cũng ngoan hơn, hơn nữa dễ ăn mặc.”
“Ừm, vậy cậu sinh một bé gái đi, tớ cũng thích con gái hơn, ai, bộ quần áo này như thế nào, dành cho em bé mới sinh.”
“Sờ rất thoải mái a.”
“Vậy bộ này, còn có cái này, cái này. . . . . . Cái đó. . . . . . Ai, nhân viên phục vụ, gói lại hết cho tôi.” Chọn mấy bộ đáng yêu, Lưu Lợi liền kêu nhân viên phục vụ tính tiền, Mộng Kỳ kỳ quái nhìn cô.
“Lily, cậu làm cái gì vậy?”
“Tặng cho con gái tớ a.”
Mộng Kỳ vui vẽ, “Tớ còn không có mang thai, hơn nữa, cậu nói sinh con gái là tớ có thể sinh con gái à?”
Lưu Lợi cười, “Này không sao, đều sẽ mang thai a, hơn nữa, dù là con trai, chúng ta cũng có thể giả gái nha, mấy bộ quần áo này có thể dùng , hơn nữa thời điểm mới sinh đâu có phân biệt nam nữ, mấy bộ quần áo này sờ vào thật thoải mái a.”
Mộng Kỳ gật đầu một cái đồng ý cách nói của Lưu Lợi, nhìn những bộ đồ xinh đẹp này, cũng hết sức động lòng, “Nhưng là, tớ tới mua, hơn nữa những thứ này cũng không rẻ, cậu vừa mới bị ba cậu đóng băng thẻ đó.”
“Tớ hay là cậu đều như nhau , hơn nữa, tớ trả tiền, không phải là của cậu chuyển cho sao, đừng giành với tớ.”
Mộng Kỳ bất đắc dĩ, chỉ đành phải cám ơn.
Thấy cô gật đầu, Lưu Lợi lúc này mới vui vẻ , “Này không sai biệt lắm, nhiệm vụ của cậu chính là nhanh chóng mang thai sinh ra một đứa con gái nuôi xinh xắn cho tớ , đến lúc đó a, tớ nguyện ý bao nó tất cả chi phí tiêu dùng, ha ha, tớ đi cà thẻ, cậu ở nơi này chờ.”
“Ừm.” Mộng Kỳ cười gật đầu, nghĩ thầm buổi tối chờ Lạc Gia Hoa về, phải nói với anh chuyện mang thai, bây giờ mặc dù hai người cũng không có ngừa thai, nhưng gần đây anh làm việc rất mệt mỏi, vì một cục cưng khỏe mạnh , anh nên chú ý điều dưỡng thân thể mới được, đang lúc suy nghĩ lung tung , một giọng nói mang theo kinh ngạc từ phía sau truyền đến,
“Tiểu Kiều?”
“Cố Thông?”
“Tiểu Kiều, sao em ở đây?” Cố Thông kinh ngạc nhìn Mộng Kỳ, thấy đồ dùng em bé trong tay cô, ngay sau đó chợt hiểu, “Chẳng lẽ, em mang thai?”
Mộng Kỳ nhìn đồ dùng trong tay, có chút ngượng ngùng, “Không phải, em không có.”
“Con gái, tớ xong rồi.”
“Tiểu thư, đây là hóa đơn, xin hãy cầm lấy.” Nhân viên phục vụ nhận đem hóa đơn và quần áo đã gói kỹ đưa cho Lưu Lợi.
“Cám ơn a, con gái, tốt lắm chúng ta đi thôi. . . . . .”
Lưu Lợi nói xong, mới phát hiện nam nhân đang đưa lưng về phía mình xoay người lại, thì ra là người quen.