“Đúng rồi, về áo cưới. . . . . .”
“?”
“Chuyện áo cưới, em đã chọn rồi.”
“Hửm?”
“Là em thiết kế.” Mộng Kỳ cười, “Đã sớm thiết kế từ mấy năm trước, vốn chính là vì mình chuẩn bị, đoạn thời gian trước em đã chỉnh sửa một chút, đã gửi cho anh Tử Thông chế tác, vốn định tới tháng 11 đem về, bây giờ xem ra, phải đem về sớm, em sẽ gọi điện thoại kêu anh ấy gia tăng tốc độ , sẽ không có vấn đề.”
Lạc Gia Hoa ngạc nhiên, “Em còn có thể thiết kế áo cưới?”
Mộng Kỳ cười, “Em vốn chính là học cái này.”
“Tiền của em, chính là thiết kế áo cưới kiếm được?”
“Ừm, anh Tử Thông ở nước ngoài mở một công ty, em có thiết kế, sẽ gửi cho anh ấy.”
“Trước kia em chưa nói qua.” Lạc Gia Hoa ê ẩm nói xong, anh Tử Thông, kêu thật thân thiết a.
“Chỉ là một công việc mà thôi, anh không có hỏi, em cũng không nói.” Mộng Kỳ cười.
Lạc Gia Hoa suy nghĩ dáng vẻ khiêm tốn của Mộng Kỳ, cũng đồng ý, ngắn ngủn mấy năm chỉ làm thiết kế đã có hai trăm vạn tiền gửi ngân hàng, có thể thấy được cô gái này tài hoa sợ rằng không bằng cô nói đơn giản như vậy, anh ngược lại hết sức tò mò,
“Đồ em thiết kế vẫn còn không?”
“Ở đây.”
“Anh muốn xem nó như thế nào.”
“Được, em đưa anh đi xem.”
“Ừm.”
Mộng Kỳ lấy ra thiết kế của mình, “Vốn là màu xanh da trời , sau lại đổi thành màu đỏ, anh xem một chút.”
Lạc Gia Hoa nhận lấy, cảm giác đầu tiên chính là phiêu dật, cảm giác thứ hai là kinh diễm, màu đỏ, rất có tính thử thách với người mặc, giống như Mộng Kỳ vốn xinh đẹp, da trắng mặc vào, Lạc Gia Hoa đã có thể tưởng tượng thấy đến lúc đó sẽ oanh động thế nào,
“Bà xã, áo cưới em xinh đẹp như vậy, đến lúc đó anh phải lấy cái gì phối hợp đây?”
Mộng Kỳ cười, “Da của anh cũng rất trắng, em đã chuẩn bị cho anh âu phục màu hồng, một dạng đẹp mắt, trong hôn lễ của người Trung Quốc màu đỏ thẫm vốn tượng trưng cho vui mừng, em thiết kế áo cưới và âu phục đều màu hồng, cũng coi như trung tây kết hợp, tựa như màu sắc nghênh hợp vui mừng, về phần âu phục phù rể, sẽ là màu trắng , hợp với lễ phục màu trắng của dâu phụ, không tệ.”
“Thì ra là em đều đã an bài tốt rồi, ” Lạc Gia Hoa cười, “Chỉ là, anh chưa từng mặc qua quần áo màu hồng.”
“Này không có quan hệ, đến lúc đó anh mặc vào nhất định đẹp mắt.”
Lạc Gia Hoa cười, “Được rồi, nghe lời em, chỉ là quần áo của Cố Thông em chọn?”
Mộng Kỳ cười, “Nếu Cố Thông muốn làm phù rể thì phải nghe em an bài, đúng rồi, anh nói cho hắn biết, phù dâu của em, đã xác định Lưu Lợi đảm đương rồi.”
Lạc Gia Hoa cười, “Em chính là muốn chế tạo cơ hội cho bọn họ đi.”
Mộng Kỳ cười, “Đây là nể mặt hắn mấy ngày nay gọi điện thoại cho em.”
“Nói đến điện thoại, bắt đầu từ bây giờ, em không thể dùng, có phúc xạ.”
Mộng Kỳ dở khóc dở cười, “Không cho lên mạng, không cho xem ti vi, không thể gọi điện thoại, cả vẽ tranh cũng phải có thời gian nhất định, có phải anh quá lo lắng rồi hay không, điều này làm em làm sao sống nha, hơn nữa, thế giới này nhiều phụ nữ đi làm như vậy, người ta lúc mang thai làm sao sống a.”
“Người khác anh mặc kệ, anh chỉ quản em.”
“Mà em không thích người khác trông nom.” Mộng Kỳ chu mỏ biểu đạt mình không vui, “Mặc dù anh quan tâm em rất vui, nhưng em cảm giác anh làm tất cả đều là vì đứa bé.”
Được rồi, Mộng Kỳ tuyệt không thừa nhận mình là ăn dấm chua của con.
Lạc Gia Hoa cũng không tiếp nhận được tín hiệu của Mộng Kỳ, bây giờ tất cả đều nghe theo vợ , vợ nói sai cũng phải cho là đúng , cho nên Mộng Kỳ gần như cố tình gây sự , anh cũng không để ở trong lòng, ngược lại gật đầu phụ họa,
“Dạ dạ, bà xã anh biết sai rồi, mặc dù anh quan tâm cục cưng, nhưng cũng coi như quan tâm em a, hơn nữa, đây không phải là cục cưng của mình anh, em làm mẹ, anh tin tưởng, em cũng hi vọng đem thứ tốt nhất cho cục cưng, không phải sao?”
Mộng Kỳ bị chận nói không nên lời, trong lòng tức giận mắng Lạc Gia Hoa là đồ ngốc, ngày thường không phải rất biết nói chuyện ư, thế nào hiện tại không nói, chỉ cần khen cô, dụ dỗ cô một cái nói quan tâm cô hơn, không phải không sao à.
“A, đúng rồi.”
“Cái gì?”
“Bà xã, không phải em đang học lái xe sao?” Hai mắt Lạc Gia Hoa sáng quắc nhìn Mộng Kỳ, “Bây giờ em mang thai, học lái xe nên gác lại, mọi người đều nói phụ nữ có thai tốt nhất không nên lái xe, chủ yếu là sợ nguy hiểm.”
Mặc dù có chút không tình nguyện, nhưng Mộng Kỳ đương nhiên hi vọng con của mình khoẻ mạnh , gật đầu một cái, “Cái này em hiểu rõ, em gọi điện thoại cho huấn luyện viên thương lượng một chút, chờ vượt qua giai đoạn nguy hiểm, thi lại cũng được, dù sao hiện tại em cũng đã biết, chỉ cần tập cho rành là được, chờ anh rảnh rỗi, tự mình dạy em.”
“Cũng được, như vậy em cũng yên tâm.”
“Ừm.”
“Tốt lắm, em sớm tắm rửa rồi đi nghỉ ngơi.”
“Cũng được.”
Mộng Kỳ tắm rửa ra ngoài, Lạc Gia Hoa đã đem giường trải xong, nhìn anh ân cần như vậy, tạm thời quyết định không so đo anh thiên vị, yên yên ổn ổn nằm ở trên giường, Lạc Gia Hoa hôn cô một cái, cũng cầm quần áo đi tắm, tắm rửa xong, cũng không vào thư phòng, ngược lại cầm mấy tờ giấy bà Lạc lưu lại những chuyện cần chú ý xem, bộ dáng kia, so với ngày thường làm việc còn muốn nghiêm túc hơn mấy phần.
Mộng Kỳ nghiêng người gối đầu lên đùi Lạc Gia Hoa, nhắm mắt lại hưởng thụ thời gian an tĩnh, để tay ở trên bụng vuốt ve, trong lòng bắt đầu ảo tưởng cục cưng là nam hay nữ, sẽ giống ai, sau khi lớn lên phải làm cái gì, bất tri bất giác, liền ngủ đi.
Lạc Gia Hoa cảm thấy Mộng Kỳ đã ngủ, nhẹ nhàng để cây viết trong tay xuống, cẩn thận đặt cô xuống, nhìn bộ dạng cô ngủ say, trong lòng một mảnh dịu dàng, đây chính là vợ của mình, mà trong bụng của cô, đã có con của anh, anh sắp làm ba ư, cho tới bây giờ, anh vẫn có một loại cảm giác không chân thực, hạnh phúc tới quá mau, nhanh đến làm anh có chút lo lắng. . . . . .