Cưới trước yêu sau – Chương 38

Mặc dù Lạc Gia Hoa làm cho Mộng Kỳ không cần khẩn trương, nhưng từkhi cúp điện thoại, tinh thần Mộng Kỳ liền bắt đầu có chút không tậptrung , làm cái gì đều không thể làm xong, ngược lại cảm thấy rất buồnngủ, cô biết rõ, đây cũng là tật xấu kì quái của mình phát tác, thở dàimột hơi, đang cùng Chu công đấu tranh trong chốc lát, nhận mệnh trở vềtrên giường ngủ.
Lạc Gia Hoa mặc dù nói buổi tối sẽ về sớm một chút, nhưng khi Mộng Kỳ tỉnh dậy đã sáu giờ rưỡi còn chưa có về nhà, vội vàng gọi điện thoạicho anh, hỏi anh khi nào thì trở lại.
“Đại khái là trễ một chút, phải hơn bảy giờ đi, em nếu đói bụng liền ăn cơm trước, anh mua ít đồ trở về.”
Gia Hoa vừa chọn đồ, vừa cùng Mộng Kỳ nói chuyện, từ sau khi nghe vài Gia Cát Lượng trong công ty nghĩ kế cho anh, anh quyết định phải mua lễ vật, thuận tiện còn chuẩn bị rất nhiều đáp án tốt nhất để phòng các vấn đề mà cha mẹ vợ thường hay hỏi con rể, vật này là Cố Thông từ tronglưới hạ đưa cho anh , xét thấy tính tình chỉ sợ thiên hạ không loạn củahắn, Lạc Gia Hoa mặc dù đem tờ giấy nhận lấy, nhưng mười phân lý tríquyết định không tham khảo những thứ đáp án này, anh cảm thấy, không cógì, quan trọng chỉ cần thành thật chân thành là được.
Kiều cha Kiều mẹ đều là cả ngày tiếp xúc với nhiều người , bọn họ ăncơm nhiều hơn mình hai mươi mấy năm, ánh mắt nhìn người, sẽ không kém đi , thay vì tại trước mặt bọn họ múa rìu qua mắt thợ lưu lại ấn tượngxấu, không bằng ngay từ đầu dùng thành ý để chinh phục họ.
Nói, lúc trước anh cùng Thẩm Điệp lui tới, cũng đã gặp Thẩm cha Thẩmmẹ nhiều lần, tại nhà bọn họ ăn cơm cũng nhiều, lúc mình còn nhỏ xuyêngặp bọn họ, nhưng cũng là bởi vì quá quen thuộc, trong đầu của anh chưatừng có khái niệm khẩn trương khi gặp cha mẹ vợ, lần này, là phải gặpngười hoàn toàn không quen biết, bởi vì quan hệ với Mộng Kỳ, anh phảikêu một tiếng ba mẹ, cái loại khẩn trương đó, giống như là từ trong màtản mát ra ngoài , làm cho anh không có cách nào bỏ qua.
Điện thoại bên kia Mộng Kỳ nghe nói anh phải về trễ một chút, liềnhỏi anh buổi tối ăn mì sốt tương như thế nào, Lạc Gia Hoa nói cứ tựnhiên , mặc dù không có nếm qua mì sốt tương cô làm, nhưng là, từ đốivới tín nhiệm của cô, anh cảm thấy, mặt này nhất định có thể yên tâm.
Quả nhiên, chờ khi anh về đến nhà, vừa vào cửa liền ngửi thấy được mùi thơm, lập tức có một loại cảm giác nước miếng chảy ròng.
Vật trên tay quá nhiều, anh phải nhấn chuông cửa , Mộng Kỳ mở cửa,thấy trên tay anh nhiều đồ như vậy, vội vàng lấy qua, “Như thế nào muanhiều đồ như vậy?”
“Thơm quá a ~” Lạc Gia Hoa đi vào nhà, trước ngửi thấy được mùi thơm, hít vào hai hơi thật sâu, lúc này mới trả lời, “Những thứ này đều làmua cho cha mẹ vợ.”
Mộng Kỳ trợn mắt há hốc mồm nhìn bao lớn bao nhỏ mà Lạc Gia Hoa mua , “Nhiều như vậy? Hơn nữa, những thứ này đều là đồ rất quý đi.”
“Lần đầu tiên bái phỏng, anh cũng không biết nên mua những thứ gì,những thứ này là nhờ người của công ty đưa ra ý kiến, tranh luận liềnmua hết, còn có thật nhiều thứ anh cũng không mua, bởi vì cảm thấy những thứ kia không quá thích hợp.”
“Để đồ xuống đi, anh coi trọng như vậy,emlại cảm thấy, khi em đến nhà anh mua gì đó cũng quá tùy tiện đi, như vậy, em như thế nào không biếtxấu hổ.”
Lạc Gia Hoa cười, “Không phải là em đã nói lễ nhẹ nhưng tình nặngsao, cha mẹ anh đều thích lễ vật của em, rất tri kỷ, anh mua những thứnày, là không biết nên mua cái gì, cho nên mới phải nhiều một chút, hơnnữa, anh và em cũng không giống nhau a, em là gả cho anh, anh là muốnkết hôn với con gái bảo bối của ba mẹ, mua thật nhiều, đó là cần phảivậy.”
Mộng Kỳ cười, “Liền nghe anh nói, toàn là nói tốt không a.”
Lạc Gia Hoa trên tay trống không, lúc này mới ôm Mộng Kỳ tại trên trán cô in xuống một nụ hôn, “Vợ à, anh đói bụng.”
Mộng Kỳ vội vàng đẩy Lạc Gia Hoa, “Anh chờ, em đi làm nước sốt , chỉ cần ba phút là tốt rồi.”
“Ừm.”
Mộng Kỳ vừa đi tới phòng bếp lại nói, “Đi rửa tay.”
“Tốt.” Lạc Gia Hoa đi theo Mộng Kỳ vào phòng bếp, liền mở vòi nướcrửa một tý, cứ như vậy đứng ở bên cạnh Mộng Kỳ nhìn cô bận rộn, nhìn côthân thể linh lung ở trong phòng bếp vòng tới vòng lui, động tác thuầnthục, vẻ mặt khoái trá, Lạc Gia Hoa không tự giác thấy ngây người, bìnhthản mà thật sự hạnh phúc, chính là đơn giản như vậy.
“Anh thích thật nhiều nổ tương hay là hơi ít một chút?”
“Thật nhiều.”
“Tốt.” Tổng cộng múc ra sáu chén, bỏ vào trong tô của Lạc Gia Hoa bốn chén, “Đủ chưa?”
Nhìn cái tô lớn, Lạc Gia Hoa gật đầu, “Đủ rồi.”
“Bưng đi ra ngoài đi.”
“Tốt.”
Hương thơm ngào ngạt của mì sốt tương khơi gợi lên vị giác của LạcGia Hoa, tùy ý kẹp một đũa lớn cho vào miệng, đúng lúc này, một giọngnói quen thuộc vang lên,
“Thân ái , em đã trở về.”
“Phốc ~ khụ khụ ~~~ “
Nghe được có giọng nói của phụ nữ, Mộng Kỳ vội vàng bỏ đồ trên tayxuống đi ra khỏi phòng bếp, kết quả chỉ thấy một thân ảnh, sau đó liềnnghe được tiếng kêu thống khổ thảm thiết, ngay sau đó chính là tiếngvang răng rắc, rồi trên bàn trước mặt đánh ngã, Lạc Gia Hoa bởi vì chưakịp chuẩn bị, Thẩm Điệp mãnh liệt bổ nhào, làm anh té nhào, cái mônghung hăng ngã trên mặt đất, đặc biệt là trên người còn có người đang ômchặt, có thể làm anh đau chết.
Mộng Kỳ có chút trợn mắt há hốc mồm nhìn tình huống trước mắt, không biết mình nên làm cái gì.
“Thân ái , anh không sao chớ.” Thẩm Điệp vội vàng từ trên mặt đất đứng lên, kéo Lạc Gia Hoa.
Lạc Gia Hoa vặn vẹo đứng lên, phản ứng đầu tiên là thấy Mộng Kỳ, côđứng ở cửa phòng bếp cắn răng ủy khuất ( quýnh, kỳ thật con gái nhà talà đang ngẩn người ~ ), vội vàng bỏ qua Thẩm Điệp, lui qua một bên,
“Em làm sao đến đây?”
Thẩm Điệp bởi vì động tác của Lạc Gia Hoa thoáng hiện lên một đạo ámquang, rất là không vui, “Không phải là anh nói nơi này cũng có một phần của em sao, khi nào em muốn đến thì đến , như thế nào, không được tựnhiên như vậy, có phải hay không ẩn dấu một người phụ nữ”
Lạc Gia Hoa càng không được tự nhiên .
Theo ánh mắt của anh, Thẩm Điệp thấy được Mộng Kỳ, ngẩn ngơ, lập tức giận, “Cô ta là ai?”
Lạc Gia Hoa nhìn cái bàn trước mặt bị đánh ngã, thật đáng tiếc, đưatay nhặt chén đỡ lên, vứt sạch ở trên bàn , lấy lên còn có thể ăn sao?
Mắt thấy ngón tay Thẩm Điệp chỉ mình, Mộng Kỳ cảm thấy, lúc này chính mình thối lui đến phòng bếp, chỉ sợ sẽ có điều hiềm nghi, mình phảicường thế chút ít, nếu Lạc Gia Hoa không bỏ được, chắc chắn cho là mìnhđang khi dễ bạn gái trước đây của anh, cho nên, cô dùng mắt to ngập nhìn Lạc Gia Hoa, ý là, anh xem, sau đó đi đến trước bàn,
“Anh tới lấy đi, cái này vứt đi cũng đừng có ăn.”
Bị ánh mắt này nhìn, không hiểu sao làm cho Lạc Gia Hoa có cảm giácchột dạ, vội vàng cúi đầu xuống, “Khụ, để anh giới thiệu một chút, nàylà vợ của anh, Kiều Mộng Kỳ, Mộng Kỳ, đây là Thẩm Điệp, trước đã từngnói qua cho em biết .”
Thẩm Điệp mở to con mắt, “Tốt, Lạc Gia Hoa, anh được a, em mới rời đi vài ngày mà anh đã có vợ, anh kẻ bạc tình này ~ “
“…”
“Khụ khụ, Hoa, anh là cố ý tìm người phụ nữ khác lừa gạt em có đúnghay không, em không thích người phụ nữ này, anh đuổi cô ta đi a.” Khôngđợi Lạc Gia Hoa cùng Mộng Kỳ nói tiếp, Thẩm Điệp lại đột nhiên nhảy quaôm lấy Lạc Gia Hoa, nếu là lúc trước Lạc Gia Hoa chắc chắn rất thích tưthái con nít này Thẩm Điệp, nhưng hiện tại anh chỉ cảm thấy toàn thânkhông được tự nhiên, nhất là đã cùng Mộng Kỳ từng có tiếp xúc thân mậtqua, lại càng cảm thấy, ôm Mộng Kỳ, mềm mại , so với Thẩm Điệp toàn thân là xương cốt muốn thoải mái hơn cực kỳ nhiều.
Lạc Gia Hoa luống cuống tay chân đem Thẩm Điệp từ trên người mình kéo xuống, nghiêm túc nhìn cô, “Thẩm Điệp, anh nói là sự thật, cô ấy thậtsự là vợ của anh, xin em chú ý tới lời nói và hành động.”
“Cái kia, chồng à, nếu không em tiến vào phòng trước, các người cứthoải mái trò chuyện đi.” Mộng Kỳ vội ho một tiếng, thật sự là cảm giácmình không có cần thiết ở chỗ này.
Lạc Gia Hoa lắc đầu, “Không cần, ở chỗ này tốt lắm.”
Thấy Lạc Gia Hoa nói như vậy, Thẩm Điệp trong mắt thoáng hiện lên một tia kinh ngạc.
“Em ngồi đi.” Lạc Gia Hoa chỉ chỉ ghế sô pha.
Thẩm Điệp khí thế hung hăng đi tới đặt mông ngồi xuống ghế sofa, độtnhiên phát hiện nơi này có nhiều vật lúc trước không có , mà đồ đạc củamình, nhìn một chút, một món cũng không có thấy, vội vàng đứng dậy, baythẳng vào thư phòng, phòng ngủ tìm một lần.
Lạc Gia Hoa biết rõ cô đang tìm cái gì, liền tùy ý cô.
Một phút đồng hồ sau, Thẩm Điệp vọt tới trước mặt Lạc Gia Hoa, “Lạc Gia Hoa, đồ đạc của em đâu?”
Lạc Gia Hoa dắt tay Mộng Kỳ ngồi xuống ghế sofa, đối với Thẩm Điệplàm một cái tư thế mời ngồi, sau đó vỗ vỗ mu bàn tay Mộng Kỳ , chínhmình vào phòng, lưu lại ánh mắt thù địch của Thẩm Điệp nhìn xem Mộng Kỳ, loại cảm giác này, chính là cảm giác phẩn nộ đồ của cô bị người kháctrộm mất, nhất là tên trộm này lại là một mỹ nữ xuất sắc, xuất phát từđồng loại cùng đạo lý khiển trách, Thẩm Điệp đối với Mộng Kỳ thì càngđáng ghét.
Cộng thêm Mộng Kỳ mặt không chút thay đổi, càng làm cho cô cảm giác mình bị xem thường.
Không đến nửa phút, Lạc Gia Hoa từ trong phòng ngủ đi ra, ngồi bêncạnh Mộng Kỳ, đưa lên một cuốn sổ hồng cho Thẩm Điệp, “Xem một chút.”
Ba chữ giấy hôn thú to làm cho Thẩm Điệp hôn mê.
“Anh biết rõ, nếu như không nhìn thấy giấy hôn thú của anh, em chắcsẽ không hết hy vọng , anh lấy ra cho em xem, không phải là vì bắt nạtem hoặc là gì khác, nếu như nói, lúc đầu cùng cô ấy đăng ký anh có chútít xúc động, nhưng mấy ngày nay chung đụng làm cho anh cảm thấy được,cuộc sống bây giờ rất tốt, Mộng Kỳ là một người vợ anh từ mơ tưởng, anhnghĩ muốn sống qua ngày thật tốt cùng cô ấy, sinh con dưỡng cái, đến khi đầu bạc, về phần đồ đạc của em, đã không thích hợp để ở chỗ này , chonên, anh đã đóng gói đưa về đến nhà em, ngay hôm sau khi em xuất ngoạiđã đưa qua, em không biết, anh nghĩ, hẳn là bác trai bác gái không cónói cho em biết.”
Đối với mình luôn ngoan ngoãn phục tùng Lạc Gia Hoa đột nhiên trở nên mạnh mẽ dứt khoát như vậy thế, Thẩm Điệp cảm thấy, chính mình có chútmuốn ngất, đầu óc không đủ dùng.
“Em, em phải về nhà.”
“Có thể.” Lạc Gia Hoa đứng lên, “Bất quá…”
“?”
“Chìa khóa nhà của anh có thể gửi lại cho anh không?”
Thẩm Điệp hung hăng trừng Lạc Gia Hoa một cái, từ trong túi lấy cái chìa khóa quăng ra, bước nhanh chạy ra ngoài.
Lạc Gia Hoa vội vàng đuổi theo, tính tình của Thẩm Điệp làm cho anh có chút không yên lòng, “Em chờ một chút, anh đưa cô ấy đi.”
“Không cần lòng tốt giả tạo của anh.”
Mộng Kỳ thấy Thẩm Điệp chạy ra ngoài, cũng sợ cô xúc động gặp chuyệnkhông may, vội vàng đẩy Lạc Gia Hoa, “Anh mau đuổi theo cô ấy đi, đem cô ấy an toàn đưa về nhà.”
Lạc Gia Hoa cảm kích liếc mắt nhìn Mộng Kỳ, “Anh rất mau trở lại.”
“Tốt.”
Chỉ chớp mắt, trong phòng lại còn lại một người, Mộng Kỳ đi vào phòng bếp, nhìn hai cái chén nổ tương, bất đắc dĩ cười cười, này đều làchuyện nhỏ a, hôm nay cuối cùng cũng nhìn thấy được Thẩm Điệp, thật đúng là như lời Lạc Gia Hoa, chân chính là một phụ nữ hấp tấp nhiệt tình bắn ra bốn phía, đáng tiếc, người phụ nữ như vậy, là Lạc Gia Hoa khôngkhống chế được , rất đơn giản, không phải anh không có năng lực, mà làanh quá mức thiện lương, đối với người mình yêu, luôn rộng lượng nhưvậy, mà Thẩm Điệp, rõ ràng không phải là người có thể hiểu được lòng tốt của Lạc Gia Hoa, cho nên, muốn chân chính khống chế cô, cần phải mạnhhơn thế lại là người có máu lạnh, người như vậy, mới có thể khắc chếThẩm Điệp, chẳng người có thể khống chế cô, cũng có khả năng hấp dẫn cô.
Tâm trí Mộng Kỳ là tương đối sớm quen thuộc, cô hơi lo lắng, ThẩmĐiệp có thể hay không bởi vì Lạc Gia Hoa xoay người rời đi lại trở nêncường thế nên đột nhiên phát hiện ưu điểm của anh ngược lại sẽ thíchanh, cũng không phải cô không bỏ được Lạc Gia Hoa hoặc là Lạc Gia Hoakhông thể bỏ cô, chỉ là, cô vừa mới kết hôn, nếu ly hôn, đến một lầnphiền toái, thì lần thứ hai, thứ ba, giống như có điểm bị thua thiệt a.
Gia Cát Lượng (Trung诸葛 <諸葛亮> (Gia Cát Lượng)/ Zhūge Liàng) tự là Khổng Minh (181–234), hiệu là Ngọa Long tiên sinh, là vị quân sư và đại thần của nước Thụcthời hậu Hán. Ông là một chính trị gia, nhà quân sự, học giả và cũng làmột nhà phát minh kỹ thuật. Trong quân sự, ông đã tạo ra các chiến thuật như: Bát Quái trận đồ (Hình vẽ tám trận), Liên nỏ (Nỏ Liên Châu, tênbắn ra liên tục), Mộc ngưu lưu mã (trâu gỗ ngựa máy). Tương truyền ôngcòn là người chế ra đèn trời (Khổng Minh đăng – một dạng khinh khí cầucỡ nhỏ) và món màn thầu. Thân thế Gia Cát Lượng được biết tới nhiều quatác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa.
Mì sốt tương



Cưới trước yêu sau – Chương 39

Nhà của Thẩm Điệp cách nhà cha mẹ Lạc Gia Hoa không xa, bởi vậy Lạc Gia Hoa lúc trở lại, đã qua hơn ba giờ, chuông cửa vang lên, Mộng Kỳ từ mắtmèo (một thiết bị gắn ở cửa để người ở trong nhà nhìn thấy người ởngoài) thấy là anh mới mở cửa.
“Đã trở lại?”
“Ừm.” Lạc Gia Hoa gật đầu.
Mộng Kỳ nắm tay anh, “Có ăn gì chưa?”
“Không có.”
“Vậy để em làm cho anh, tô mì trước không thể ăn nữa , em làm tô khác, nổ tương chuẩn bị đủ hết rồi.”
“Tốt.”
“Đưa cô ấy về nhà an toàn rồi sao?”
“Ừm.”
“Vậy anh trước nghỉ ngơi một chút, lúc trước liền kêu đói bụng, kết quả cũng chưa có ăn được, hiện tại nhất định là đói bụng đến không còn cảm giácđi.” Mộng Kỳ bên cạnh cười đi vào phòng bếp.
Lạc Gia Hoa sờ sờ bụng của mình, “Xác thực là như vậy.”
Vốn là, đang trên đường trở về, anh còn muốn giải thích, đúng là vừa vềđến, Mộng Kỳ ngoại trừ hỏi có hay không đưa Thẩm Điệp an toàn về đếnnhà, liền không có hỏi nữa câu nào khác, này ngược lại làm cho anh không biết nên làm gì bây giờ.
Nhìn thấy Lạc Gia Hoa đi theo mình tiến vào phòng bếp, Mộng Kỳ mở to mắt,“Anh chạy vào tới làm cái gì, không phải là nói anh ở trên ghế sofa nghỉ ngơi một chút đi.”
“Anh không sao, muốn nhìn em làm.”
“Anh đã khỏe.” Mộng Kỳ từ trong tủ lạnh lấy ra một cái trái cà chuan ho nhỏ, rửa xong đưa cho anh, “Ăn một quả cà chua lót dạ dày trước đi.”
“Ừm.” Lạc Gia Hoa bởi vì Mộng Kỳ săn sóc mà cảm động, chủ động mở miệng, “Anh vốn là muốn đưa cô ấy về nhà , em biết đấy cô ấy là một người bốc đồng, đi một mạch ra khỏi khu chung cư, thời điểm anh lấy xe chạy ra, đúnglúc thấy cô ấy lên xe taxi, anh không yên tâm liền đi theo xe taxi, nhưanh đoán, phương hướng căn bản cũng không phải là về nhà , anh vội vàngđuổi theo xe taxi đem cô ấy ngăn lại, kết quả cô ấy lại phát giận, vừađánh vừa mắng , thật vất vả mới đem cô đưa về nhà , sau đó liền chạyvề.”
Nghe Lạc Gia Hoa nói như vậy, Mộng Kỳ vội vàng lôi kéo anh kiểm tra, “Cô ấyđối với anh vừa đánh vừa mắng? Cho em xem xem, có bị thương ở đâukhông?”
“Không có, không có việc gì.”
“Ai da, cánh tay của anh…” Mộng Kỳ nhìn thấy trên cánh tay Lạc Gia Hoa mấyvết máu, không cần phải nói, đây là do móng tay phụ nữ lưu lại , tráchcứ nhìn anh,
“Anh nhìn anh đi, như thế nào lại không chiếu cố chính mình, trong nhà cóthuốc, đợi lát nữa ăn xong anh đi tắm, sau đó em thoa thuốc cho anh,thuận tiện cho em xem còn chỗ nào bị thương nữa không.”
Rõ ràng là giọng nói trách cứ, nhưng là nghe vào trong tai Lạc Gia Hoa,lại hết sức ngọt ngào ( này chuyện xưa nói cho chúng ta biết, có lúc,phụ nữ, dùng ôn nhu cùng quan tâm, có thể đem tình địch bóp chết trongvô hình ),
“Tốt, tất cả nghe theo em, em đừng mắng anh , anh sắp chết đói rồi đây này.”
“Chết đói đáng đời anh, tự mình chuốc lấy cực khổ, một đại nam nhân, mà để cho một người phụ nữ làm cho chật vật đến như vậy.”
Lạc Gia Hoa chu môi, “Anh cũng không thể cùng cô ấy đánh nhau.”
“Ai bảo anh động thủ, đàn ông đánh phụ nữ không phải là đàn ông tốt, nhưngsao anh không giữ tay cô ấy lại, như vậy cô ấy cũng sẽ không làm anh bịthương.” Mộng Kỳ nói.
Lạc Gia Hoa cười khổ, “Cô ấy nếu là có một nửa ôn nhu của em thì tốt rồi.”
Lúc Thẩm Điệp phát giận, đâu chỉ dùng tay bắt đơn giản như vậy, căn bảnchính là không nhìn địa điểm cùng thời gian mà cứ đấm đá, anh nếu ngăntrở cô không để cho cô phát tiết, trong miệng cô còn có thể mắng ra lờithô tục, trước mặt mọi người la to vô lễ, quả thực là làm cho anh đemmặt vứt xuống Thái Bình Dương đi, trước kia cũng không phải là không cóbị thua thiệt qua, bởi vì có yêu nên cảm thấy cam tâm tình nguyện, nhưng hôm nay, mấy câu quan tâm của Mộng Kỳ, anh lại đột nhiên có một loạicảm giác chua xót trong lòng, Lạc Gia Hoa nghĩ, anh đại khái là già thật rồi, luôn hướng tới nhẹ nhàng không thích bạo lực.
Trong mắt hiện lên toan tính, cười, “Có vợ thật tốt, về sau chồng em đều nghe theo em .”
“Ba hoa.”
“Ha ha, anh đi ra ngoài chờ.”
“Ừm.”
Cúi đầu xuống, chuẩn bị làm nổ tương, động tác thuần phục nhanh chóng liền có một to lớn bưng ra, “Đến.”
“Ngô ~ thơm quá, em ăn rồi sao?”
“Đã ăn rồi.”
Đại khái là quả cà chua thật sự khai vị đi, vốn cũng đã đói bụng đến khôngcó cảm giác , kết quả một quả cà chua đi xuống, chỉ trong chốc lát, lạicảm thấy thấy đói , Lạc Gia Hoa từng ngụm từng ngụm ăn, nháy mắt trongtô liền trống trơn , thuận tiện đem bụng cũng cho ăn quá no, tự giácđứng lên rửa chén,
“Vợ à , anh tốt lắm.”
Mộng Kỳ từ trong phòng ngủ đi ra, “Ăn xong?”
“Ừm, ngay cả bát đũa cũng rửa xong.”
“Nhanh như vậy?”
“Đói bụng đi.”
“Tốt lắm, em chuẩn bị quần áo đưa đến phòng vệ sinh, anh đi tắm đi.”
“Ân.” Lạc Gia Hoa ngoan ngoãn tiến vào phòng vệ sinh.
Thừa dịp Lạc Gia Hoa tắm rửa, Mộng Kỳ lấy cầm chìa khóa ra cửa, vừa rồi nhìn một chút, trong nhà có thuốc, nhưng không thích hợp trị thương, phíadưới chung cư có tiệm thuốc, cô phải đi mua thuốc, vết thương tuy khôngcần phải bôi thuốc, nhưng nếu như không được bôi thuốc, sẽ chậm hồiphục, hơn nữa sẽ đau rát, nhất là khi tắm rửa anh nhất định sẽ ướt nhẹp, đến lúc đó bị nhiễm trùng thì phiền toái, hết thảy đều phải phòng ngừarắc rối có thể xuất hiện.
Lạc Gia Hoa tắm rửa cho tới bây giờ đều hết sức mau, không đến năm phútđồng hồ liền từ trong phòng vệ sinh đi ra, “Vợ à, anh tắm xong rồi.”
“…”
“Vợ? Mộng Kỳ?”
Không có ai?
Gọi điện thoại, điện thoại di động trong phòng ngủ vang lên.
Mộng Kỳ đi nơi nào? Lạc Gia Hoa đứng ở trong phòng khách, đột nhiên có mộtloại cảm giác khủng hoảng, anh đột nhiên phát hiện, đây là buổi tối đầutiên ở nhà nhìn không thấy thân ảnh của Mộng Kỳ, đúng là, vì cái gì anhlại cảm thấy cái nhà này yên lặng như thế, làm cho anh cực kỳ khôngthích?
Làm cho mình trấn định, có lẽ cô đi ra ngoài mua đồ , Lạc Gia Hoa ngồi ở trong phòng khách chờ.
Mười phút sau, Mộng Kỳ đã trở lại, nghe được tiếng mở cửa, Lạc Gia Hoa lập tức hướng cửa đi tới.
Mộng Kỳ cầm lấy đồ đang mở cửa đã bị một bóng đen to lớn làm cho hoảng sợ, “A! ! !”
“Là anh.” Lạc Gia Hoa vội vàng lên tiếng, “Dọa em?”
Mộng Kỳ an ủi vỗ ngực một cái, “Mẹ của em a, anh đứng ở chỗ này làm cái gì, làm em sợ nhảy dựng.”
Lạc Gia Hoa ủy khuất nhìn Mộng Kỳ, “Em đi đâu vậy?”
“Trong nhà không có thuốc trị thương , em ra ngoài mua thuốc cho anh.”
Lạc Gia Hoa đột nhiên cảm thấy, trong lòng có một mặt trời, rất ấm.
“Anh cười ngốc cái gì, tới đây ngồi, em bôi thuốc cho anh.”
Lúc này Lạc Gia Hoa, chỉ mặc quần ngủ, cũng không có mặc áo ngủ, bởi vìMộng Kỳ cũng không có cầm đồ ngủ cho anh, cộng thêm hai người đã có quan hệ thân mật , anh cảm thấy, đều là người của mình , chỗ không có sờqua, lại nhăn nhăn nhó nhó , liền làm kiêu.
Cho nên, cởi bỏ đồ trên người ở trong nhà đi tới đi lui , anh cũng không có cảm giác xấu hổ.
Nhu thuận nghe theo Mộng Kỳ ở trên ghế sofa, nhìn chằm chằm cô.
Mộng Kỳ xem cánh tay Lạc Gia Hoa một chút, sờ còn có ướt, “Anh để cho nước vào vết thương phải không?”
“Ừm.”
“Người lớn như thế , còn không biết quan tâm mình, tới đây, em xem sau lưng có bị thương hay không?”
Không có mặc áo, Mộng Kỳ mới phát hiện, trừ cánh tay, trước ngực cũng có vàichỗ bị móng tay ấn, nhìn qua thân thể của anh, vừa nhìn sợ hết hồn, Thẩm Điệp này, ra tay thật là hung ác , đồng thời trong lòng có chút khôngvui, dù sao cũng là người đàn ông của mình , dựa vào cái gì còn phải cho bạn gái trước làm bị thương thành như vậy, cũng không phải anh có lỗivới cô ấy trước, không có nợ cô ấy.
Lạc Gia Hoa cứ như vậy ngồi ở trên ghế sofa, Mộng Kỳ đứng ở bên cạnh bôithuốc, đúng lúc đem mặt đặt trước ngực Lạc Gia Hoa, cảm giác tựa như côđứng trước mặt Lạc Gia Hoa đem anh ôm vào, khoảng cách gần như vậy, lậptức làm cho Lạc Gia Hoa nghĩ tới một chút nội dung không lành mạnh, vìvậy, một địa phương rất lưu manh nâng lên phản ứng.
“Cô ấy thật là hung ác, cũng hạ thủ thật ngoan tuyệt, lần sau nhớ chạy đi,chớ ngu ngốc cho cô ấy trút giận, không đau a.” Mộng Kỳ bất mãn nói .
“Tốt.” Lạc Gia Hoa gật đầu.
“Em trước khử trùng cho anh, có thể sẽ có chút đau, anh kiên nhẫn mộtchút.” Mộng Kỳ ngồi vào bên người Lạc Gia Hoa, khử trùng trước , sau đólại thoa thuốc.
Từ đầu tới đuôi, đều vô cùng nghiêm túc.
Lạc Gia Hoa cũng không nói chuyện, cứ như vậy tùy ý cô, ánh mắt theo độngtác tay của cô, nhìn bộ dạng dè dặt của cô, nhìn cô ôn nhu thổi hơi vàovết thương cho mình, trong lòng, không ngừng mềm mại.
“Tốt lắm.”
“Tốt lắm?” Lạc Gia Hoa có chút thất lạc, nhanh như vậy đã xong rồi.
“Ừm, ngày mai lại lau, chú ý cánh tay đừng đụng nước .”
“Ân.”
“Ai, anh làm cái gì?” Đang muốn đem thuốc thả về, một cánh tay Lạc Gia Hoavươn ra đem cô ôm vào lòng, Mộng Kỳ còn quan tâm vết thương của anh,“Coi chừng thương thế của anh.”
“Một chút vết thương nhỏ này thì có tính là gì, không đau.” Giờ phút này chính là cho Lạc Gia Hoa một đao, cũng không đau.
Mộng Kỳ ngẩng đầu, bị ánh mắt nóng rực của Lạc Gia Hoa làm cho hoảng sợ, vội vàng tránh ánh mắt đi, “Anh… Nhìn em như vậy làm gì?”
Lạc Gia Hoa đem cằm Mộng Kỳ nâng lên, thanh âm trầm thấp khêu gợi hỏi, “Vì cái gì đối tốt với anh như vậy?”
Mộng Kỳ thấp giọng trả lời, “Anh là chồng em, em không đối tốt với anh, thì đối tốt với ai.”
Lạc Gia Hoa khóe miệng câu dẫn ra, “Vậy anh nếu không phải là chồng em, em liền sẽ không đối với anh tốt như vậy đến sao?”
“Cũng sẽ a… Bất quá, sẽ không quan tâm như vậy.”
“Ha ha ~” Lạc Gia Hoa đối với đáp án này rất là hài lòng, hai mắt sáng quắc nhìn Mộng Kỳ, “Về sau anh sẽ bảo vệ tốt cho mình.”
“Ừm.”
“Sẽ không lại cùng Thẩm Điệp dây dưa.”
“Ừm.”
“Nếu như cô ấy tìm anh, anh sẽ không tiếp cô ấy.”
“Ừm.”
“Nếu như anh làm không được, liền dẫn em cùng nhau thu phục.”
“Ừm.”
“Anh sẽ không đối tốt với người phụ nữ nào khác.”
“Ừm.”
“Anh sẽ cả đời đối tốt với em.”
“Ừm.”
“Em sẽ cả đời này là vợ của anh.”
“Ừm.”
“Kiều Mộng Kỳ! ! !”
“Ừm?”
“Em ngoại trừ ừm còn có thể nói gì khác sao?”
“Sẽ.”
Lạc Gia Hoa úc tốt, “Em có thể không chỉ nói một chữ sao?”
Mộng Kỳ suy nghĩ một chút, “Có thể.”
“Kiều Mộng Kỳ?”
“Làm sao vậy?”
“Anh là đang thổ lộ với em, em có nghe được hay không a, đây là lần thứ haitrong đời anh thổ lộ, em có thể hay không coi trọng một chút.” Lạc GiaHoa có chút buồn bực nói.
Nhìn bộ dạng buồn bực của anh, Mộng Kỳ trong mắt thoáng hiện lên vui vẻ, “Vậy em cần phải ghi âm lưu lại bản sao làm kỉ niệm?”
Lạc Gia Hoa cúi đầu, phát hiện Mộng Kỳ trên mặt tràn đầy vui vẻ, còn chưakịp nói cái gì, đã thấy mặt cô biến sắc, lã chã chực khóc nhìn anh,“Anh nói là lần thứ hai trong đời thổ lộ, lại không phải là lần đầutiên, người ta ghen ghét a.”
Lạc Gia Hoa sững sờ, xem xét Mộng Kỳ cẩn thận, vẻ mặt giống như thật, nhưng trong mắt không có một tia ghen ghét.
“Tốt, em dám cố ý chê cười anh.”
“Em nào có.”
“Em có.”
“Không có.”
“Xem anh trừng phạt em như thế nào.”
“A, quân tử động khẩu không động thủ… Không đúng, không động khẩu cũngkhông động thủ a… Không cần phải làm loạn a, ha ha ha… Ngô ~ ngô ~~ “
Ở nơi này trời ban đêm ấm áp, thế giới của Lạc tiên sinh cùng Lạc phunhân mặc dù gặp một chút chuyện ngoài ý muốn, nhưng là, hai người cũngkhông có vì cái ngoài ý muốn này mà khiến cho mất hứng, ngược lại vìngoài ý muốn mà làm cho bọn họ gần nhau hơn, trời đêm ấm áp, quả nhiênlà thời gian tốt để bồi đắp tình cảm a, ít nhất, tại thời điểm Lạc tiênsinh ăn thịt thì ăn được rất sảng khoái, là nghĩ như vậy, về phần Lạcphu nhân, mời chúng ta tạm thời đối với trong lòng của cô hoạt động giữbí mật đi…
Sáng thứ hai bảy giờ, Lạc tiên sinh liền mang theo Lạc phu nhân bắt đầu xuất phát, đến thành phố T ra mắt cha mẹ Lạc phu nhân cũng là cha mẹ vợmình, lần đầu tiên đi gặp cha mẹ vợ, trong lòng Lạc Gia Hoa kỳ thật cũng đang đánh lô tô, chỉ là, khi thấy Lạc phu nhân tự lên xe liền không lên tiếng nữa, hai đầu lông mày rõ ràng khẩn trương, Lạc tiên sinh cảmthấy, lúc này, cần phải có dũng khí của đàn ông, không thể làm cho Lạcphu nhân nhận ra mình đang khẩn trương, ngược lại muốn cô có lòng tinvới mình.
Sau khi chạy được một đoạn, Lạc phu nhân cuối cùng không nhịn được, quayđầu đáng thương nhìn Lạc tiên sinh đang nghiêm túc lái xe, “Lạc tiênsinh, anh không khẩn trương?”
Thay đổi xưng hô, Lạc tiên sinh sửng sốt một chút mới trả lời, “Không khẩn trương, như thế nào, em khẩn trương?”
Lạc phu nhân đáng thương gật đầu, “Đúng vậy, anh xem tay em đều là mồ hôi lạnh.”
Lạc tiên sinh yêu thương vươn tay vỗ vỗ bả vai Lạc phu nhân, “Đừng sợ, có chồng em ở đây.”
Đánh giá cẩn thận Lạc tiên sinh, Lạc phu nhân phát hiện thần sắc trấn định,hai đầu lông mày tràn đầy tự tin, cho rằng có thể tin được, vì vậy yênlòng,
“Tốt, em tin anh.”
“Ngoan ngoãn ~ “
“Ừm.” Lạc phu nhân bởi vì Lạc tiên sinh bảo đảm mà hết sức nhẹ nhàng, vì vậymấy cái đĩa Lạc tiên sinh mua cho mình ra, “Chúng ta nghe nhạc đi.”
“Tốt.” Thấy Lạc phu nhân không hề khẩn trương, Lạc tiên sinh âm thầm thở phàonhẹ nhỏm, thật ra thì nhìn thấy Lạc phu nhân hướng mình đưa tay, anh làmuốn nắm tay của cô , nhưng tay cũng đầy mồ hôi lạnh nên không dám a.
Hai giờ sau, theo chỉ dẫn của Mộng Kỳ, Lạc Gia Hoa thẳng hướng nhà cha mẹ vợ chạy tới.
Bởi vì có Lạc Gia Hoa khẳng định, Mộng Kỳ liền yên lòng, dù sao hai ngườiđã kết hôn , cha mẹ sẽ không ép bọn họ ly hôn đi, hơn nữa, Lạc Gia Hoaxác thực không tồi, cho nên, cô đối với Lạc Gia Hoa hết sức xem trọng,lúc về đến nhà còn gọi điện cho Kiều cha, biết được cha mẹ đều xin nghỉ ở nhà chờ, lại càng hưng phấn.
Mắt thấy vợ hưng phấn như thế, Lạc Gia Hoa lại bởi vì càng đến gần nhà mẹvợ mà càng cứng ngắc, tốc độ xe cũng thật chậm, an toàn là số một.
Rốt cục, “Đến.”
Tiến vào khu chung cư, dừng xe.
Nhìn ngôi nhà quen thuộc, Mộng Kỳ trong lòng gợn sóng.
Lạc Gia Hoa từ sau ghế ngồi đem đồ lấy xuống, “Vợ à, đi như thế nào?”
Mộng Kỳ chỉ chỉ nhà trước mặt, “Nơi này, chúng ta lên đi.”
“Ừm.” Lạc Gia Hoa xem tiểu khu này một chút, ít nhất cũng có trên hai mươinăm xây dựng, quả nhiên, vừa nghĩ xong liền nghe được Mộng Kỳ nói, “Emtừ nhỏ đã ở đây , nghe cha nói, nhà này, là lúc hai người kết hôn mua.”
“Ân.”
“Lúc nhỏ điều kiện gia đình cũng không tính là quá tốt, mấy năm nay ba balàm ăn tốt lên chút ít, lúc này cuộc sống mới khá lên.”
“Ừm.”
Mộng Kỳ nhà ở tại lầu hai, đối diện cửa có hai hộ, Mộng Kỳ mang theo Lạc Gia Hoa đến cửa nhà mình, còn không có gõ cửa, cửa đối diện lại mở ra, nghe được giọng nói, Mộng Kỳ phản xạ có điều kiện quay đầu đi.
“Tiểu Kỳ?”



Cưới trước yêu sau – Chương 40

“Mạc thẩm ~ “
“Ai da, tiểu Kỳ cháu về nhà a?”
“Ừm.” Mộng Kỳ cười, Mạc thẩm là mẹ của bạn tốt mình từ nhỏ cùng nhau lớn lên, hai nhà nằm đối diện nhau, tình cảm hết sức tốt, “Mạc thẩm, đây là đốitượng kết hôn của cháu, Lạc Gia Hoa, Gia Hoa, đây là hàng xóm của chúngta, Mạc thẩm, lúc nhỏ em thường đến nhà bọn họ ăn cơm, Mạc thẩm đối vớiem khá tốt.”
“Mạc thẩm khỏe.”
“Ơ, xin chào , đứa nhỏ này thật là tuấn tú a.” Mạc thẩm cười tủm tỉm nhìnMộng Kỳ, “Chỉ chớp mắt mà cháu đã có đối tượng, Tử Thông nhà chúng tacòn không có đây.”
“Mạc thẩm không nên gấp, anh Tử Thông vừa thông minh lại đẹp trai như vậy,chỉ cần anh giơ lên một ngón tay, bảo đảm có một đám mỹ nữ nhào tớinguyện ý lấy anh ấy .”
Mạc thẩm nghe Mộng Kỳ nói làm cho tức cười, “Nói là nói như vậy, nhưng aibiết những phụ nữ kia đồng ý lấy hắn là có mục đích gì đây, nếu là không có tiểu Kỳ tốt như vậy a, thẩm có thể suy xét lại cho các cô ấy làm con dâu của thẩm.”
“Ha ha ~” Mộng Kỳ lúng túng, lúc nhỏ Mạc thẩm cũng rất thích mình, mình vàcon trai của bà tình cảm cũng hết sức tốt, hai nhà đã từng cho là bọn họ sẽ trở thành người yêu, đáng tiếc, giữa bọn họ là chỉ có tình cảm anhem, mắt nhìn Lạc Gia Hoa, hướng Mạc thẩm nói,
“Mạc thẩm, cháu sẽ qua thăm thẩm sau, bây giờ cháu phải về nhà.”
“Ai, được, nếu không buổi tối đến nhà thẩm ăn cơm?”
“Không phiền toái thẩm , một lát bọn cháu phải về rồi, hôm nay Gia Hoa xinnghỉ cùng cháu về nhà , ngày mai anh ấy còn phải đi làm.”
“Ân, hắn là người địa phương nào a?”
“Thành phố B.”
“Ân, không tệ, xem ra tiểu Kỳ là muốn an cư ở thành phố B.”
“Thẩm không cần phải nói như vậy, nơi này cách thành phố B cũng chỉ mất haigiờ đi xe, về sau có rất nhiều cơ hội, cháu sẽ thường xuyên trở lại thăm thẩm .”
“Ai, lời này thẩm thích nghe, tiểu Thông chạy ra nước ngoài, cha của hắn lại cả ngày bận rộn công việc , tiểu Kỳ a, thẩm từ nhỏ đem cháu trở thànhcon gái, có rảnh, con phải đến thăm thẩm a.”
Mộng Kỳ cười, “Nhất định.”
“Vậy được, cháu về nhà trước đi, chắc ba mẹ cháu cũng nhớ cháu lắm .” Làmquan hệ hàng xóm thân thiết, Mạc thẩm cũng biết Mộng Kỳ đã lâu chưa cótrở về nhà, mặc dù rất muốn nói chuyện với cô, nhưng vẫn là để cô nhanhchóng về gặp ba mẹ mình.
Mắt thấy Mạc thẩm cầm lấy đồ đi xuống lầu, Mộng Kỳ lúc này mới ấn chuôngcửa, có lẽ là nhiệt tình của Mạc thẩm làm cho trong lòng cô bớt khẩntrương một chút, ngược lại cũng có chút ít mong đợi.
Mở cửa là ba ba, Mộng Kỳ ánh mắt sáng lên, “Ba ba.”
“Đã trở lại.” Kiều cha liếc mắt liền thấy Lạc Gia Hoa đi phía sau Mộng Kỳ,nghiêng người để cho hai người bước vào, “Vào đi, ba và mẹ của con đãchờ nãy giờ .”
Nghe được Kiều cha nhắc đến Kiều mẹ, Mộng Kỳ lập tức liền có chút khẩn trương.
Lôi kéo Lạc Gia Hoa vào nhà, liếc mắt liền thấy Kiều mẹ ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, một bộ dáng đại nhân muốn thăng đường thẩm vấn, tim Mộng Kỳlập tức nhảy lên,
“Mẹ, con đã trở về.”
Kiều cha đóng cửa lại ngồi vào bên cạnh kiều mẹ, nhìn hai người nói, “Các con ngồi đi.”
“Ừm.” Mộng Kỳ lập tức ngồi xuống.
“Cảm ơn cha.” Lạc Gia Hoa cười mở miệng, vừa giới thiệu chính mình vừa đưalên lễ vật, “Cha, mẹ, con tên là Lạc Gia Hoa, lần đầu gặp mặt, có chúttâm ý nhỏ.”
“Để xuống đi.” Kiều cha bị Lạc Gia Hoa một tiếng cha làm cho hù dọa không nhẹ, “Khụ, con gọi bác trai là được rồi.”
Lạc Gia Hoa lễ vật để xuống , ngồi xuống bên cạnh Mộng Kỳ, mắt thấy cô muốn phản bác, vội vàng lôi kéo tay của cô ý bảo cô đừng lên tiếng, để chochính mình ứng phó,
“Cha, con nghĩ Mộng Kỳ đã nói cho cha biết chuyện chúng con đăng ký , vốn làtheo quy củ trước khi đăng ký chúng con cần phải tới bái phóng cha cùngmẹ trưng cầu ý kiến của ba mẹ mới được…”
“Chúng con là nhất kiến chung tình, là con yêu cầu đăng ký trước .” Mộng Kỳvội vàng nói tiếp, “Hai người muốn trách thì trách con đi.”
“Con có thật sự muốn làm phản rồi?” Liên tục không nói gì Kiều mẹ đột nhiêngầm lên, hù dọa Mộng Kỳ thoáng cái không dám nói tiếp nữa.
Kiều cha thấy thế, bất đắc dĩ vỗ vỗ mu bàn tay của kiều mẹ, “Bà thiệt là,lúc con không có trở lại, cả ngày nghĩ đến không ngủ được, lần này bàlại hung dữ với con, làm sao nó dám thân cận bà.”
Kiều mẹ trừng kiều cha một cái, “Ông không nên nuông chiều nó quá đi, ôngxem một chút nó hiện tại cánh đã cứng cáp , không đem chúng ta để vàomắt.”
“Tốt lắm, chuyện cũng đã như vậy, bà còn muốn thế nào, chẳng lẽ không cho bọn nó cưới?”
“Con không đồng ý.” Mộng Kỳ lập tức nói.
Kiều mẹ không có nói gì.
Kiều cha sắc mặt trầm xuống, khuyên bảo, “Bà cùng con gái hồi lâu không cógặp, hãy cùng nhau trò chuyện đi, , đừng cứ mãi lạnh lùng, làm cho congái hoảng sợ , rõ ràng trong lòng rất nhớ nó, lại không muốn biểu hiệnra.”
“Ai nói tôi nhớ nó, nếu có thì chỉ nghĩ nó còn không bằng nghĩ một con bạch nhãn lang.” Kiều mẹ xoay đầu qua một bên đi.
Kiều cha bất đắc dĩ nhìn Mộng Kỳ, ý bảo cô hãy nói chuyện với mẹ, sau đóthần sắc nghiêm túc nhìn xem Lạc Gia Hoa, “Lạc tiên sinh, cậu theo tôivào thư phòng đi, chúng ta hãy nói chuyện một chút.”
Lạc Gia Hoa vội vàng đứng lên, “Tốt, ba ba.”
Mộng Kỳ lo lắng nhìn anh, Lạc Gia Hoa nở một nụ cười cho cô an tâm.
Kiều cha đem hai người hỗ động đặt vào trong mắt, đáy mắt thoáng hiện lên một tia hài lòng.
Lạc Gia Hoa cùng Kiều cha vào thư phòng, Mộng Kỳ đứng lên muốn đi nghe lén hai người nói gì, bị Kiều mẹ hét ngừng, “Đứng lại.”
“… Mẹ.”
“Còn biết gọi tôi là mẹ, tôi cho là cả đời cô sẽ không về cái nhà này nữa chứ.” Kiều mẹ lạnh lùng nói.
Mộng Kỳ khẩn trương ngồi xuống đối diện mẹ, cúi đầu không nói lời nào.
Nhìn thấy bộ dáng đáng thương của Mộng Kỳ, Kiều mẹ vốn là chuẩn bị một bụngtrào phúng, đột nhiên không cách nào nói ra khỏi miệng được.
Hồi lâu không nghe thấy Kiều mẹ nói tiếp, Mộng Kỳ ngẩng đầu len lén nhìnKiều mẹ, kết quả liền thấy Kiều mẹ cứ nhìn chằm chằm vào chính mình, lập tức bị hù dọa cúi đầu…
Nhin thấy Mộng Kỳ vẻ mặt như mèo, Kiều mẹ khóe miệng không tự giác câu dẫn, sợ Mộng Kỳ nhìn thấy, lại vội vàng kéo xuống.
Mộng Kỳ ngẩng đầu ưỡn ngực cúi đầu ngồi thẳng, hai tay đặt trên đùi củamình, tay phải chơi nắm ngón cái tay trái, đây là động tác lúc cô khẩntrương, cúi đầu cô tự nhiên không có phát hiện Kiều mẹ nhìn cô mờ ám đặt vào trong mắt.
Cũng không biết Kiều cha cùng Lạc Gia Hoa nói cái gì, ngồi ở trong phòngkhách cả tí xíu âm thanh cũng không nghe được, Mộng Kỳ thu hồi lỗ taivễnh lên của mình, buồn bực nghĩ, trong nhà khi nào thì cách âm tốt nhưvậy .
Nghe nửa ngày cũng nghe không được nửa điểm âm thanh, Mộng Kỳ đành phải đemlực chú ý của mình quay lại phòng khách, đúng là mẹ cô hiện tại cái gìcũng không nói, cũng không trào phúng cô, cũng làm cho cô cảm thấy rấtngoài ý muốn .
Sẽ không phải tại đánh chủ ý gì đi? Nghĩ đến đây, Mộng Kỳ lại có chút đứng ngồi không yên .
Nếu như nói thế giới này người mà Mộng Kỳ vừa kính vừa sợ, không thể bỏ sót chính là Kiều mẹ.
Mộng Kỳ đột nhiên phát hiện, trên bàn không có trà, nên biết mẹ là đặc biệtthích uống trà lài , bình thường ở nhà đều phải uống một ly, nhưng bâygiờ không có, Mộng Kỳ hai mắt tỏa sáng, lập tức biết mình nên làm cái gì , dè dặt nhìn thoáng qua Kiều mẹ, thử kêu một tiếng,
“Mẹ ~ “
Không biết đang nhìn ở đâu Kiều mẹ quay đầu nhàn nhạt nhìn Mộng Kỳ một cái,không nói gì, chỉ là nửa khiêu mi, ý bảo: có gì muốn làm?
Đối với Mộng Kỳ mà nói, Kiều mẹ không có há mồm, chính là thái độ tốt nhất, bởi vậy hai mắt cô lập tức cong cong, không tự giác mang theo nịnh nọt, “Mẹ, con pha ly trà lài cho mẹ được không?”
Kiều mẹ chân mày cau lại, Mộng Kỳ lập tức toàn thân tóc gáy đều dựng lên, như lâm đại địch…
Hồi lâu, Kiều mẹ rốt cục trở lại thần thái tôn quý ban đầu, Mộng Kỳ lập tức cảm thấy, mùa xuân đến ~
Đứng lên, cao hứng nói, “Mẹ chờ, lập tức là xong ngay.”
Nói xong liền hướng phòng bếp đi đến, bóng lưng nhẹ nhàng, bước chân khoái trá.
Kiều mẹ nhìn bóng lưng khoan khoái của con gái, khóe miệng cũng chầm chậm câu dẫn.
Phi thường nghiêm túc dụng tâm pha một bình trà, mang ra, “Mẹ, uống trà.”
Kiều mẹ tiếp nhận trà trong tay Mộng Kỳ, uống một ngụm, tay nghề không tệ, đương nhiên, lời này là nói ở trong lòng.
Rót trà cho Kiều mẹ, thấy bà uống, Mộng Kỳ hết sức cao hứng, lập tức lên kế hoạch, mong đợi nhìn Kiều mẹ, “Mẹ, con đi pha trà cho ba được haykhông?”
Kiều mẹ như nhìn thấu được tâm tư của cô nói, “Ba con không thích uống trà lài.”
“Vậy con pha loại khác.”
“Hiện tại không cần.”
Mộng Kỳ khóe miệng rũ xuống, vô tình ngồi bên cạnh Kiều mẹ, “Ân.”
Kiều mẹ vừa uống trà, khóe mắt vừa đánh giá con gái, giống như gầy, “Vì cái gì không phải là hắn?”
“…”
Nhìn mẹ một chút, Mộng Kỳ mới phản ứng, rốt cục mới biết ‘hắn trong miệngKiều mẹ là chỉ người nào. Nhếch miệng, “Hắn nói không muốn kết hôn, nóigia cảnh mình không tốt lắm, có năng lực lại bởi vì không có hậu trườngkhông có đất dụng võ, không cam lòng, con nghĩ muốn kết hôn, cho nêncùng với hắn phân ra.”
“Hừ, đã sớm nhìn ra.” Kiều mẹ hừ lạnh, “Loại người này dã tâm rất lớn, conxem đi, về sau hắn tìm bạn gái, nhất định là cô gái có gia cảnh thậttốt, nếu là gia cảnh của con tốt một chút, hắn sẽ bắt lấy con không thả.”
Mộng Kỳ bĩu môi, “Mã hậu pháo.”
“Con nói cái gì?”
“Không có, không nói gì.”
“Mẹ biết rõ con nghĩ thế nào, luôn thập phần tự tin, nhưng không biết, ánhmắt của mình khá hơn, luôn luôn nhìn lầm , có người phải thật sự trảiqua cuộc sống năm tháng lắng đọng mới có thể nhìn thấu, con dù sao không có trải qua sự tàn khốc của xã hội, cũng không biết bản tính tà ác của con người, nhìn lầm rồi, khó tránh khỏi lần sau sẽ đem con mắt sáng lên chút ít.”
Kiều mẹ phát biểu, trong lòng có chỗ đau lòng, Mộng Kỳ nghe lời, “Ừm.”
“Người này đây, tại sao biết ?”
Mộng Kỳ trong lòng dừng lại, tại sao biết , nói thật? Phỏng đoán bị mẹ côcắt đứt chân sau đó bất chấp tất cả yêu cầu ly hôn, nói dối? Cô lạikhông cùng Lạc Gia Hoa soạn sẵn lời kịch, nếu như nói ra không giốngnhau thì làm sao bây giờ, suy nghĩ một chút, Mộng Kỳ cảm thấy hay là ném đạn khói đi,
“Chúng con biết nhau trong trường hợp tương đối đặc biệt, tóm lại, chúng conlà nhất kiến chung tình, sau đó dùng tốc độ cực nhanh liền quyết địnhlàm bạn cả đời.”
Thật thật giả giả, giả giả thật thật, ba phần thiệt giả, người ngoài khó biện luận.
Kiều mẹ quả nhiên không có truy vấn, bà bị một vấn đề khác chú ý, “Tốc độcực nhanh liền chuẩn bị kết hôn? Nhanh đến ngay cả cha mẹ cũng không kịp gặp mặt một lần? Con có tiền đồ.”
“… chuyện của mình, con có thể làm chủ.”
Kiều mẹ: …



Cưới trước yêu sau – Chương 41

“Mạc thẩm ~ “
“Ai da, tiểu Kỳ cháu về nhà a?”
“Ừm.” Mộng Kỳ cười, Mạc thẩm là mẹ của bạn tốt mình từ nhỏ cùng nhaulớn lên, hai nhà nằm đối diện nhau, tình cảm hết sức tốt, “Mạc thẩm, đây là đối tượng kết hôn của cháu, Lạc Gia Hoa, Gia Hoa, đây là hàng xómcủa chúng ta, Mạc thẩm, lúc nhỏ em thường đến nhà bọn họ ăn cơm, Mạcthẩm đối với em khá tốt.”
“Mạc thẩm khỏe.”
“Ơ, xin chào , đứa nhỏ này thật là tuấn tú a.” Mạc thẩm cười tủm tỉmnhìn Mộng Kỳ, “Chỉ chớp mắt mà cháu đã có đối tượng, Tử Thông nhà chúngta còn không có đây.”
“Mạc thẩm không nên gấp, anh Tử Thông vừa thông minh lại đẹp trai như vậy, chỉ cần anh giơ lên một ngón tay, bảo đảm có một đám mỹ nữ nhàotới nguyện ý lấy anh ấy .”
Mạc thẩm nghe Mộng Kỳ nói làm cho tức cười, “Nói là nói như vậy,nhưng ai biết những phụ nữ kia đồng ý lấy hắn là có mục đích gì đây, nếu là không có tiểu Kỳ tốt như vậy a, thẩm có thể suy xét lại cho các côấy làm con dâu của thẩm.”
“Ha ha ~” Mộng Kỳ lúng túng, lúc nhỏ Mạc thẩm cũng rất thích mình,mình và con trai của bà tình cảm cũng hết sức tốt, hai nhà đã từng cholà bọn họ sẽ trở thành người yêu, đáng tiếc, giữa bọn họ là chỉ có tìnhcảm anh em, mắt nhìn Lạc Gia Hoa, hướng Mạc thẩm nói,
“Mạc thẩm, cháu sẽ qua thăm thẩm sau, bây giờ cháu phải về nhà.”
“Ai, được, nếu không buổi tối đến nhà thẩm ăn cơm?”
“Không phiền toái thẩm , một lát bọn cháu phải về rồi, hôm nay GiaHoa xin nghỉ cùng cháu về nhà , ngày mai anh ấy còn phải đi làm.”
“Ân, hắn là người địa phương nào a?”
“Thành phố B.”
“Ân, không tệ, xem ra tiểu Kỳ là muốn an cư ở thành phố B.”
“Thẩm không cần phải nói như vậy, nơi này cách thành phố B cũng chỉmất hai giờ đi xe, về sau có rất nhiều cơ hội, cháu sẽ thường xuyên trởlại thăm thẩm .”
“Ai, lời này thẩm thích nghe, tiểu Thông chạy ra nước ngoài, cha củahắn lại cả ngày bận rộn công việc , tiểu Kỳ a, thẩm từ nhỏ đem cháu trởthành con gái, có rảnh, con phải đến thăm thẩm a.”
Mộng Kỳ cười, “Nhất định.”
“Vậy được, cháu về nhà trước đi, chắc ba mẹ cháu cũng nhớ cháu lắm .” Làm quan hệ hàng xóm thân thiết, Mạc thẩm cũng biết Mộng Kỳ đã lâu chưa có trở về nhà, mặc dù rất muốn nói chuyện với cô, nhưng vẫn là để cônhanh chóng về gặp ba mẹ mình.
Mắt thấy Mạc thẩm cầm lấy đồ đi xuống lầu, Mộng Kỳ lúc này mới ấnchuông cửa, có lẽ là nhiệt tình của Mạc thẩm làm cho trong lòng cô bớtkhẩn trương một chút, ngược lại cũng có chút ít mong đợi.
Mở cửa là ba ba, Mộng Kỳ ánh mắt sáng lên, “Ba ba.”
“Đã trở lại.” Kiều cha liếc mắt liền thấy Lạc Gia Hoa đi phía sauMộng Kỳ, nghiêng người để cho hai người bước vào, “Vào đi, ba và mẹ củacon đã chờ nãy giờ .”
Nghe được Kiều cha nhắc đến Kiều mẹ, Mộng Kỳ lập tức liền có chút khẩn trương.
Lôi kéo Lạc Gia Hoa vào nhà, liếc mắt liền thấy Kiều mẹ ngồi ngayngắn trên ghế sofa, một bộ dáng đại nhân muốn thăng đường thẩm vấn, timMộng Kỳ lập tức nhảy lên,
“Mẹ, con đã trở về.”
Kiều cha đóng cửa lại ngồi vào bên cạnh kiều mẹ, nhìn hai người nói, “Các con ngồi đi.”
“Ừm.” Mộng Kỳ lập tức ngồi xuống.
“Cảm ơn cha.” Lạc Gia Hoa cười mở miệng, vừa giới thiệu chính mìnhvừa đưa lên lễ vật, “Cha, mẹ, con tên là Lạc Gia Hoa, lần đầu gặp mặt,có chút tâm ý nhỏ.”
“Để xuống đi.” Kiều cha bị Lạc Gia Hoa một tiếng cha làm cho hù dọa không nhẹ, “Khụ, con gọi bác trai là được rồi.”
Lạc Gia Hoa lễ vật để xuống , ngồi xuống bên cạnh Mộng Kỳ, mắt thấycô muốn phản bác, vội vàng lôi kéo tay của cô ý bảo cô đừng lên tiếng,để cho chính mình ứng phó,
“Cha, con nghĩ Mộng Kỳ đã nói cho cha biết chuyện chúng con đăng ký , vốn là theo quy củ trước khi đăng ký chúng con cần phải tới bái phóngcha cùng mẹ trưng cầu ý kiến của ba mẹ mới được…”
“Chúng con là nhất kiến chung tình, là con yêu cầu đăng ký trước .”Mộng Kỳ vội vàng nói tiếp, “Hai người muốn trách thì trách con đi.”
“Con có thật sự muốn làm phản rồi?” Liên tục không nói gì Kiều mẹ đột nhiên gầm lên, hù dọa Mộng Kỳ thoáng cái không dám nói tiếp nữa.
Kiều cha thấy thế, bất đắc dĩ vỗ vỗ mu bàn tay của kiều mẹ, “Bà thiệt là, lúc con không có trở lại, cả ngày nghĩ đến không ngủ được, lần nàybà lại hung dữ với con, làm sao nó dám thân cận bà.”
Kiều mẹ trừng kiều cha một cái, “Ông không nên nuông chiều nó quá đi, ông xem một chút nó hiện tại cánh đã cứng cáp , không đem chúng ta đểvào mắt.”
“Tốt lắm, chuyện cũng đã như vậy, bà còn muốn thế nào, chẳng lẽ không cho bọn nó cưới?”
“Con không đồng ý.” Mộng Kỳ lập tức nói.
Kiều mẹ không có nói gì.
Kiều cha sắc mặt trầm xuống, khuyên bảo, “Bà cùng con gái hồi lâukhông có gặp, hãy cùng nhau trò chuyện đi, , đừng cứ mãi lạnh lùng, làmcho con gái hoảng sợ , rõ ràng trong lòng rất nhớ nó, lại không muốnbiểu hiện ra.”
“Ai nói tôi nhớ nó, nếu có thì chỉ nghĩ nó còn không bằng nghĩ một con bạch nhãn lang.” Kiều mẹ xoay đầu qua một bên đi.
Kiều cha bất đắc dĩ nhìn Mộng Kỳ, ý bảo cô hãy nói chuyện với mẹ, sau đó thần sắc nghiêm túc nhìn xem Lạc Gia Hoa, “Lạc tiên sinh, cậu theotôi vào thư phòng đi, chúng ta hãy nói chuyện một chút.”
Lạc Gia Hoa vội vàng đứng lên, “Tốt, ba ba.”
Mộng Kỳ lo lắng nhìn anh, Lạc Gia Hoa nở một nụ cười cho cô an tâm.
Kiều cha đem hai người hỗ động đặt vào trong mắt, đáy mắt thoáng hiện lên một tia hài lòng.
Lạc Gia Hoa cùng Kiều cha vào thư phòng, Mộng Kỳ đứng lên muốn đi nghe lén hai người nói gì, bị Kiều mẹ hét ngừng, “Đứng lại.”
“… Mẹ.”
“Còn biết gọi tôi là mẹ, tôi cho là cả đời cô sẽ không về cái nhà này nữa chứ.” Kiều mẹ lạnh lùng nói.
Mộng Kỳ khẩn trương ngồi xuống đối diện mẹ, cúi đầu không nói lời nào.
Nhìn thấy bộ dáng đáng thương của Mộng Kỳ, Kiều mẹ vốn là chuẩn bịmột bụng trào phúng, đột nhiên không cách nào nói ra khỏi miệng được.
Hồi lâu không nghe thấy Kiều mẹ nói tiếp, Mộng Kỳ ngẩng đầu len lénnhìn Kiều mẹ, kết quả liền thấy Kiều mẹ cứ nhìn chằm chằm vào chínhmình, lập tức bị hù dọa cúi đầu…



Cưới trước yêu sau – Chương 42

Nhin thấy Mộng Kỳ vẻ mặt như mèo, Kiều mẹ khóe miệng không tự giác câu dẫn, sợ Mộng Kỳ nhìn thấy, lại vội vàng kéo xuống.
Mộng Kỳ ngẩng đầu ưỡn ngực cúi đầu ngồi thẳng, hai tay đặt trên đùicủa mình, tay phải chơi nắm ngón cái tay trái, đây là động tác lúc côkhẩn trương, cúi đầu cô tự nhiên không có phát hiện Kiều mẹ nhìn cô mờám đặt vào trong mắt.
Cũng không biết Kiều cha cùng Lạc Gia Hoa nói cái gì, ngồi ở trongphòng khách cả tí xíu âm thanh cũng không nghe được, Mộng Kỳ thu hồi lỗtai vễnh lên của mình, buồn bực nghĩ, trong nhà khi nào thì cách âm tốtnhư vậy .
Nghe nửa ngày cũng nghe không được nửa điểm âm thanh, Mộng Kỳ đànhphải đem lực chú ý của mình quay lại phòng khách, đúng là mẹ cô hiện tại cái gì cũng không nói, cũng không trào phúng cô, cũng làm cho cô cảmthấy rất ngoài ý muốn .
Sẽ không phải tại đánh chủ ý gì đi? Nghĩ đến đây, Mộng Kỳ lại có chút đứng ngồi không yên .
Nếu như nói thế giới này người mà Mộng Kỳ vừa kính vừa sợ, không thể bỏ sót chính là Kiều mẹ.
Mộng Kỳ đột nhiên phát hiện, trên bàn không có trà, nên biết mẹ làđặc biệt thích uống trà lài , bình thường ở nhà đều phải uống một ly,nhưng bây giờ không có, Mộng Kỳ hai mắt tỏa sáng, lập tức biết mình nênlàm cái gì , dè dặt nhìn thoáng qua Kiều mẹ, thử kêu một tiếng,
“Mẹ ~ “
Không biết đang nhìn ở đâu Kiều mẹ quay đầu nhàn nhạt nhìn Mộng Kỳmột cái, không nói gì, chỉ là nửa khiêu mi, ý bảo: có gì muốn làm?
Đối với Mộng Kỳ mà nói, Kiều mẹ không có há mồm, chính là thái độ tốt nhất, bởi vậy hai mắt cô lập tức cong cong, không tự giác mang theonịnh nọt, “Mẹ, con pha ly trà lài cho mẹ được không?”
Kiều mẹ chân mày cau lại, Mộng Kỳ lập tức toàn thân tóc gáy đều dựng lên, như lâm đại địch…
Hồi lâu, Kiều mẹ rốt cục trở lại thần thái tôn quý ban đầu, Mộng Kỳ lập tức cảm thấy, mùa xuân đến ~
Đứng lên, cao hứng nói, “Mẹ chờ, lập tức là xong ngay.”
Nói xong liền hướng phòng bếp đi đến, bóng lưng nhẹ nhàng, bước chân khoái trá.
Kiều mẹ nhìn bóng lưng khoan khoái của con gái, khóe miệng cũng chầm chậm câu dẫn.
Phi thường nghiêm túc dụng tâm pha một bình trà, mang ra, “Mẹ, uống trà.”
Kiều mẹ tiếp nhận trà trong tay Mộng Kỳ, uống một ngụm, tay nghề không tệ, đương nhiên, lời này là nói ở trong lòng.
Rót trà cho Kiều mẹ, thấy bà uống, Mộng Kỳ hết sức cao hứng, lập tứclên kế hoạch, mong đợi nhìn Kiều mẹ, “Mẹ, con đi pha trà cho ba được hay không?”
Kiều mẹ như nhìn thấu được tâm tư của cô nói, “Ba con không thích uống trà lài.”
“Vậy con pha loại khác.”
“Hiện tại không cần.”
Mộng Kỳ khóe miệng rũ xuống, vô tình ngồi bên cạnh Kiều mẹ, “Ân.”
Kiều mẹ vừa uống trà, khóe mắt vừa đánh giá con gái, giống như gầy, “Vì cái gì không phải là hắn?”
“…”
Nhìn mẹ một chút, Mộng Kỳ mới phản ứng, rốt cục mới biết ‘hắn trongmiệng Kiều mẹ là chỉ người nào. Nhếch miệng, “Hắn nói không muốn kếthôn, nói gia cảnh mình không tốt lắm, có năng lực lại bởi vì không cóhậu trường không có đất dụng võ, không cam lòng, con nghĩ muốn kết hôn,cho nên cùng với hắn phân ra.”
“Hừ, đã sớm nhìn ra.” Kiều mẹ hừ lạnh, “Loại người này dã tâm rấtlớn, con xem đi, về sau hắn tìm bạn gái, nhất định là cô gái có gia cảnh thật tốt, nếu là gia cảnh của con tốt một chút, hắn sẽ bắt lấy conkhông thả .”
Mộng Kỳ bĩu môi, “Mã hậu pháo.”
“Con nói cái gì?”
“Không có, không nói gì.”
“Mẹ biết rõ con nghĩ thế nào, luôn thập phần tự tin, nhưng khôngbiết, ánh mắt của mình khá hơn, luôn luôn nhìn lầm , có người phải thậtsự trải qua cuộc sống năm tháng lắng đọng mới có thể nhìn thấu, con dùsao không có trải qua sự tàn khốc của xã hội, cũng không biết bản tínhtà ác của con người, nhìn lầm rồi, khó tránh khỏi lần sau sẽ đem con mắt sáng lên chút ít.”
Kiều mẹ phát biểu, trong lòng có chỗ đau lòng, Mộng Kỳ nghe lời, “Ừm.”
“Người này đây, tại sao biết ?”
Mộng Kỳ trong lòng dừng lại, tại sao biết , nói thật? Phỏng đoán bịmẹ cô cắt đứt chân sau đó bất chấp tất cả yêu cầu ly hôn, nói dối? Côlại không cùng Lạc Gia Hoa soạn sẵn lời kịch, nếu như nói ra không giống nhau thì làm sao bây giờ, suy nghĩ một chút, Mộng Kỳ cảm thấy hay làném đạn khói đi,
“Chúng con biết nhau trong trường hợp tương đối đặc biệt, tóm lại,chúng con là nhất kiến chung tình, sau đó dùng tốc độ cực nhanh liềnquyết định làm bạn cả đời.”
Thật thật giả giả, giả giả thật thật, ba phần thiệt giả, người ngoài khó biện luận.
Kiều mẹ quả nhiên không có truy vấn, bà bị một vấn đề khác chú ý,“Tốc độ cực nhanh liền chuẩn bị kết hôn? Nhanh đến ngay cả cha mẹ cũngkhông kịp gặp mặt một lần? Con có tiền đồ.”
“… chuyện của mình, con có thể làm chủ.”
Kiều mẹ: …



Cưới trước yêu sau – Chương 43

Thấy Kiều mẹ không nói lời nào, Mộng Kỳ lại bắt đầu tự trách, ai, vừa thấyđược mẹ cô, cô chỉ sợ lại bị phản kháng, cho nên không nói chuyện vớibà, không tự giác mang theo lực đối kháng, vốn là nghĩ thật dễ nóichuyện , lại để cho bà làm cho đập phá.
Hai người lần nữa tẻ ngắt, một người là sợ , một người là tức.
Đang lúc Mộng Kỳ nghĩ tới như thế nào tu bổ quan hệ cùng mẹ, cửa thư phòngmở ra, Mộng Kỳ quay đầu lại, Kiều cha phía trước, Lạc Gia Hoa ở phíasau, Mộng Kỳ lập tức nhảy vào ánh mắt tìm hỏi, Kiều cha nhìn thấy, trong lòng hết sức khó chịu,
“Nhìn cái gì, sợ ba bắt hắn ăn thịt sao?”
Thấy ba ba tức giận, Mộng Kỳ vội vàng cười đứng bên cạnh kiều cha lôi kéoông làm nũng, “Nào có, đồng chí Kiều Chấn Hoa người đàn ông tốt nhấttrên đời này , mới sẽ không làm ra chuyện ác độc này đâu.”
“Thiệt là mồm mép quá đi.” Kiều cha buồn cười điểm một cái lên trán Mộng Kỳ,quay đầu nhìn Gia Hoa, “Gia Hoa, tới đây ngồi xuống đi.”
“Dạ, ba ba.” Gia Hoa trả lời cực kỳ lễ phép.
Thấy thế, Mộng Kỳ mở to hai mắt hỏi Gia Hoa là thế nào, nhìn bộ dáng ba banhư vậy là thừa nhận quan hệ của hai người bọn họ, đúng là, bọn họ trong thư phòng hơn cả tiếng đồng hồ, nói những thứ gì a.
Kiều cha ngồi trên ghế sofa, hướng Kiều mẹ gật đầu, thấy thế, Kiều mẹ cũngkhông nói thêm gì nữa, Kiều cha cả ngày ở trong ngành nghề giao thiệpvới người, ánh mắt nhìn người cũng không tệ lắm, cái nhà này, mặc dù ngày thường đều là bà định đoạt, nhưng chuyện đại sự chân chính vẫn làdo Kiều cha làm chủ , ông nói được, thì chính là được rồi.
nhìn Lạc Gia Hoamột chút, Kiều cha trong mắt thoáng hiện lên một tia hàilòng, Lạc Gia Hoa này tất cả các phương diện điều kiện đều so với Nghiêm Tử Hạo tốt hơn, trọng yếu hơn là, anh so với Nghiêm Tử Hạo biết cáchsăn sóc, lần trước Nghiêm Tử Hạo tới nơi này, lời nói hình thức, khôngchú ý tới cảm xúc của con gái bảo bối, mà tên tiểu tử này, từ lúc tiếnvào, không có lúc nào là không chú ý sắc mặt Mộng Kỳ, cô khẩn trương,anh sẽ không tiếng động an ủi, thái độ không lên tiếng, đều cũng khôngtệ lắm, chỉ là, con gái bảo bối do chính mình nuôi nấng hai mươi mấynăm, cứ giao ra ngoài như vậy, thật sự là có chút không cam lòng a,
“Gia Hoa, Mộng Kỳ là bảo bối của ba, con về sau có thể phải hảo hảo chăm sóc nó, không thể để cho nó bị ủy khuất, nếu không, ba cũng không tha chocon.”
Lạc Gia Hoa chăm chú nhìn kiều cha kiều mẹ, bảo đảm, “Cha, mẹ, con hướnghai người bảo đảm, con nhất định sẽ dùng tất cả những gì con có đối tốtvới Mộng Kỳ, tuyệt không làm cho cô ấy bị một chút xíu ủy khuất.”
Kiều cha đối với Lạc Gia Hoa bảo đảm coi như là hài lòng, “Đây chính là connói, nếu như nó bị một chút ủy khuất, đến lúc đó, cũng chớ có trách bađây trở mặt.”
“Con bảo đảm, cha.”
“Được rồi, ba liền đem con gái giao cho con.” Kiều cha đem tay Mộng Kỳ đặtvào trong tay Lạc Gia Hoa, Lạc Gia Hoa vội vươn tay tiếp nhận, vẻ mặthết sức thận trọng.
Mộng Kỳ cảm thấy cha không phản đối, hốc mắt có chút ướt át, “Cha ~ “
“Ai, tốt lắm, con cũng đã trưởng thành, tóm lại là muốn gả ra ngoài , mặc dù là tiên trảm hậu tấu, ba ba cùng mẹ đều có chút tức giận, nhưng dù saocũng là bảo bối của chúng ta, chỉ cần con sống tốt, ba xem Gia Hoa cũngkhông tệ lắm, con về sau phải hảo hảo cùng hắn sống qua ngày, ngàn vạnkhông cần phải đùa giỡn tính tình, biết không?”
“Con biết rồi, ba ba.”
“Ừm, Gia Hoa a.”
“Cha ~ “
“Mặc dù các con đã đăng ký , nhưng hôn lễ này, chúng ta cũng không thể thiếu a…”
“Cha, cái này con hiểu rõ, kỳ thật lần này tới, ngoại trừ bái phỏng ba cùngmẹ, còn có một mục đích, chính là truyền đạt ý nguyện của cha mẹ con,khi nào ba mẹ có thời gian, hai nhà chúng ta cùng nhau ăn cơm gặp mặt,thuận tiện thương lượng một chút chuyện hôn lễ …” Nói cái này, Lạc GiaHoa lại bổ sung,
“Bất kể là hai người đến thành phố B hay là cha mẹ con chạy tới cũng đều được.”
“Cha, mẹ, chúng con đã quyết định vào ngày mười một cử hành hôn lễ, khác cũng không có định, chờ hai người cùng nhau thương lượng.” Mộng Kỳ chen vàonói.
Kiều cha nghe vậy, “Vậy thì thứ sáu tuần này gặp mặt đi, chúng ta sẽ lên thành phố B.”
“Ai, tốt.”
“Gia Hoa, con ngồi cùng mẹ Mộng Kỳ tâm sự, Mộng Kỳ, con cùng ba ba đi phòng bếp chuẩn bị cơm trưa.”
“Tốt, ba ba.” Mộng Kỳ gật đầu, mặc dù ba ba không biết làm cơm, nhưng là trợthủ cũng rất chuyên nghiệp, đây là trợ thủ hàng năm được kiều mẹ huấnluyện ra .
Vào phòng bếp, Mộng Kỳ còn đưa tay nhìn ra phía ngoài, kiều cha thấy, lạibắt đầu chua xót , “Nhìn cái gì, sợ mẹ con ăn hắn a, quan tâm như vậy,cũng không có thấy con đối với ba quan tâm qua.”
Mộng Kỳ buồn cười ôm ba ba, “Nào có, ba ba vẫn luôn ở trong lòng con mà.”
“Hừ ~” Kiều cha lúc này mới thư thái chút ít.
“Cha, lúc nãy hai người nói gì đó a?”
“Không thể nói.”
“Hừ ~” không thỏa mãn được lòng hiếu kỳ của mình, Mộng Kỳ chu môi.
“Được rồi, đừng chu môi , ba ba làm trợ thủ cho con, đã lâu chưa ăn món ăn do con gái làm, Kiều Mộng Kỳ tiểu thư, cô nguyện ý làm đầu bếp chánh sao?” Kiều cha buồn cười nhìn con gái.
“Đây là tự nhiên.” Kiều Mộng Kỳ gật đầu, nghe được lời của cha, trong lòng có chút đau lòng, cùng cha chuẩn bị.
Nhìn thân ảnh con gái bận rộn, Kiều cha trong mắt mỉm
cười, trong nhà không cótiểu bảo bối, luôn vắng lạnh, hiện tại con gái đã trở lại, thật tốt.

Trong phòng khách Kiều mẹ cùng Lạc Gia Hoa nói chuyện, Mộng Kỳ nghe không rõ, cha cùng Lạc Gia Hoa trong thư phòng nói chuyện cha lại không nói chocô biết rốt cục là nói cái gì, không thỏa mãn được lòng hiếu kỳ củamình, Mộng Kỳ đành phải chuyên tâm nấu ăn, nhưng trong lòng quyết định,sau khi về nhà hỏi lại Lạc Gia Hoa, tin tưởng anh sẽ tự nói với mình .
Trong phòng bếp một đống lớn đồ ăn, Kiều cha nói đây là Kiều mẹ sáng sớm liền chạy đi mua , toàn bộ là thứ mình thích , Mộng Kỳ nghe, trong lòng hếtsức cảm động, kỳ thật, Kiều mẹ chính là tính tình không được tự nhiênmột chút, đối với con gái vẫn rất tốt sao.
Kiều gia cơm trưa ăn được rất là khoái trá , Kiều cha cố ý đem Mao Đài bảnthân yêu thích ra uống, đối với Lạc Gia Hoa xưng hô từ sau khi ăn cơmxong đổi thành con rể, Mộng Kỳ cùng mẹ có chút không được tự nhiên, tạithấy kiều cha ra ám hiệu cho kiều mẹ gắp món ăn mấy lần, lại có kiều cha cùng Lạc Gia Hoa ở đây, không khí tốt hơn nhiều, ăn cơm xong, kiều chalôi kéo Gia Hoa đánh cờ, Mộng Kỳ sau khi dọn dẹp xong phòng bếp, thấykiều mẹ đang xem ti vi, liền đi sang ngồi cùng bà nói chuyện phiếm, “Mẹ ~ “
“Ừm.”
Trên bàn có trà lài do kiều mẹ pha cho mình một ly, Mộng Kỳ làm nũng, “Mẹ, tài nấu nướng của con có tệ lắm hay không?”
“Không có.”
“Tất nhiên, con chính là nhớ kỹ lời mẹ nói đây, chúng ta là phụ nữ, phải lên được phòng khách xuống được phòng bếp.”
Kiều mẹ khóe miệng nhếch lên, rất rõ ràng những lời này rất hợp tâm ý của bà.
Thấy Kiều mẹ nở nụ cười, lá gan Mộng Kỳ liền càng lớn, vốn là cách kiều mẹmột chút khoảng cách, hiện tại đã kéo cánh tay của bà dựa vào ghế sofaxem ti vi .
Thấy kiều mẹ cùng Mộng Kỳ cười cười nói nói, Kiều cha trong mắt thoáng hiệnlên vui vẻ, ý bảo Lạc Gia Hoa đi phía trước cúi đầu, nhẹ giọng hỏi anh,“Mộng Kỳ có hay không đã nói với con nó từng có bạn trai?”
“Có.”
“Kỳ thật là chúng ta không đồng ý bọn họ cùng một chỗ, Mộng Kỳ vì thế cùngmẹ cãi nhau, hai mẹ con này tính tình đều bướng bỉnh, về sau nếu haingười chiến tranh lạnh lần nữa, con có thể phải cùng cha đứng trên mộtchiến tuyến, cùng nhau vì gia đình hài hòa mà cống hiến.”
Lạc Gia Hoa nhìn kiều cha , đột nhiên cảm thấy, kiều cha thật đáng yêu .
Bật cười, “Con biết rồi, cha yên tâm đi.”
“Ừm.” Kiều cha hài lòng gật đầu, “Đến lượt con đi.”
“Tốt.”
Nói Kiều cha cùng Lạc cha giống nhau là hai kẻ yêu thích cờ tướng kẻ, đềulà hết sức yêu thích, nhưng có một điểm bất đồng là Lạc cha đánh cờ cũng không phải tệ lắm, mà Kiều cha hình như là trời sinh khiếm khuyết, khiông đánh cờ làm cho những người đứng xem , luôn cảm thấy tất cả đềuhiểu, nhưng ông một khi tự mình thao đao, hình như là có một chút kỹthuật liền có thể đánh bại đối thủ, trọng yếu hơn là, quân cờ phẩm cònchẳng có gì đặc sắc, thua không nhận thua, còn yêu cầu hủy bỏ, Lạc GiaHoa mới vừa bị Kiều cha kêu đánh cờ, thấy bộ dạng đánh cờ của ông, nghĩthầm chính mình chỉ là ngẫu nhiên cùng cha đánh, quân cờ thuật cũngkhông phải là quá tốt, cho nên liên tục khiêm tốn, thỉnh kiều cha nhường cho chính mình, nhưng không có đi vài bước, Lạc Gia Hoa liền phát hiệnchân tướng, anh cảm thấy, đối phương hoàn toàn là một con chim non, nếulà ngày thường, anh chắc là sẽ không cùng một tay mơ lãng phí thời gian, nhưng bây giờ đối diện là cha vợ của mình, Lạc Gia Hoa chỉ có thể khóemiệng co giật cùng kiều cha đánh cờ.
“Cha chính là có mấy mươi năm kinh nghiệm đánh cờ , con đừng nhường cha a, cứ việc đánh.” Kiều cha thập phần thở mạnh nói.
Lạc Gia Hoa khóe miệng vừa kéo, “Tốt, ba ba.”
Sau vài ván…
Kiều cha: “Chờ một chút, cha muốn nghĩ một tý, không đi nơi này.”
Lạc Gia Hoa: “Tốt, ba ba.”
Lại sau vài ván…
Kiều cha: “Không đúng không đúng, cha vừa rồi đi nhầm, hủy quân cờ.”
Lạc Gia Hoa: “Tốt, ba ba.”
Một lát sau…
“Tài đánh cờ của cha như thế nào?”
Lạc Gia Hoa, “… Không tệ.”
“phẩm cờ của cha như thế nào?”
Khóe miệng co giật một tý, “… Rất tốt.”
Kiều cha hài lòng, “Không tệ không tệ, quân cờ phẩm quyết định nhân phẩm, tiểu tử con có tiền đồ.”
Ghế sô pha bên cạnh, Mộng Kỳ cười che miệng, “Cha lại bắt đầu hành hạ đối thủ của mình .”
Kiều mẹ mặt không chút thay đổi, nhưng mặt tràn đầy mỉm cười, “Tên ngốc kia, có mấy mươi năm đánh cờ kỳ nghệ vẫn thúi như vậy cũng không biết xấu hổ lấy ra khoe khoang, da mặt thật dày.”
Mộng Kỳ nói, “Ai bảo cha quân cờ phẩm quá kém, những bạn đánh cờ kia cũngkhông muốn cùng cha đánh cờ, thật vất vả có con rể, chính là nên cha lấy thân phận tới dọa người, không cần uổng phí.”
“Nói rất đúng.” Mặc dù Mộng Kỳ mắng chữi, nhưng Kiều mẹ trong mắt nhìn chăm chú, “Đợi lát nữa cùng Gia Hoa nói vất vả hắn.”
“Phốc xuy… Tốt, mẹ.”
Nói xấu cha một chút, không khí xung quanh Mộng Kỳ cùng kiều mẹ lần nữathay đổi tốt, Mộng Kỳ ôm cánh tay kiều mẹ, rốt cục nói ra điều muốn nói, “Mẹ, thực xin lỗi.”
Kiều mẹ sửng sốt một chút, cười, “Mẹ còn tưởng rằng đời này không nghe được đây.”
Mộng Kỳ đau lòng, “Con biết là con không đúng, con quá quật cường, mặc dùbiết hai người sẽ không hại con, nhưng con biết rõ quan niệm của cha mẹ, vẫn là hi vọng con tìm được người đàn ông gần nhà, như vậy về sau cũngdễ dàng thăm hỏi, đối với mẹ lúc ấy cùng hắn nói chuyện đều gần nửa năm , cảm thấy hắn mặc dù có chút không xứng, khác cũng đều tốt, cho nên mớikhông lý trí như vậy.”
Kiều mẹ sờ sờ đầu Mộng Kỳ, “Ai, thôi, đều đã qua, chuyện trước kia chính làmuốn nói ra, thái độ mẹ cũng không tốt, nếu như có thể thật tốt trao đổi cùng con, có lẽ sẽ không phát sinh chuyện như vậy, bất quá, người luônvấp phải một ít sai lầm mới có thể lớn lên, mẹ thấy Gia Hoa thực chữngchạc, lại hơn con ba tuổi, sự nghiệp cũng chút thành công, cùng hắn cùng một chỗ, hẳn là không sai được , các con có thể sinh cùng ngày, đâycũng là duyên phận.”
“Ừm.”
“Hai người sống qua ngày, luôn sẽ phát sinh chút ít xung đột, dù sao cũng là hai người có cuộc sống hoàn toàn bất đồng đến cùng nhau, cần một thờigian thích ứng, lúc này, con cùng Gia Hoa phải học cách suy nghĩ vì đốiphương, như vậy, cuộc sống của các con mới có thể trôi qua hạnh phúc.”
“Con biết rõ.”
“Ừm…” Còn muốn nói điều gì, có người gõ cửa, kiều mẹ cùng Mộng Kỳ đồng thời nhìn về phía cửa, Mộng Kỳ đứng lên, “Con đi mở cửa.”



Cưới trước yêu sau – Chương 44

Trong phòng khách Kiều mẹ cùng Lạc Gia Hoa nói chuyện, Mộng Kỳ nghekhông rõ, cha cùng Lạc Gia Hoa trong thư phòng nói chuyện cha lại khôngnói cho cô biết rốt cục là nói cái gì, không thỏa mãn được lòng hiếu kỳcủa mình, Mộng Kỳ đành phải chuyên tâm nấu ăn, nhưng trong lòng quyếtđịnh, sau khi về nhà hỏi lại Lạc Gia Hoa, tin tưởng anh sẽ tự nói vớimình .
Trong phòng bếp một đống lớn đồ ăn, Kiều cha nói đây là Kiều mẹ sángsớm liền chạy đi mua , toàn bộ là thứ mình thích , Mộng Kỳ nghe, tronglòng hết sức cảm động, kỳ thật, Kiều mẹ chính là tính tình không được tự nhiên một chút, đối với con gái vẫn rất tốt sao.
Kiều gia cơm trưa ăn được rất là khoái trá , Kiều cha cố ý đem MaoĐài bản thân yêu thích ra uống, đối với Lạc Gia Hoa xưng hô từ sau khiăn cơm xong đổi thành con rể, Mộng Kỳ cùng mẹ có chút không được tựnhiên, tại thấy kiều cha ra ám hiệu cho kiều mẹ gắp món ăn mấy lần, lạicó kiều cha cùng Lạc Gia Hoa ở đây, không khí tốt hơn nhiều, ăn cơmxong, kiều cha lôi kéo Gia Hoa đánh cờ, Mộng Kỳ sau khi dọn dẹp xongphòng bếp, thấy kiều mẹ đang xem ti vi, liền đi sang ngồi cùng bà nóichuyện phiếm, “Mẹ ~ “
“Ừm.”
Trên bàn có trà lài do kiều mẹ pha cho mình một ly, Mộng Kỳ làm nũng, “Mẹ, tài nấu nướng của con có tệ lắm hay không?”
“Không có.”
“Tất nhiên, con chính là nhớ kỹ lời mẹ nói đây, chúng ta là phụ nữ, phải lên được phòng khách xuống được phòng bếp.”
Kiều mẹ khóe miệng nhếch lên, rất rõ ràng những lời này rất hợp tâm ý của bà.
Thấy Kiều mẹ nở nụ cười, lá gan Mộng Kỳ liền càng lớn, vốn là cáchkiều mẹ một chút khoảng cách, hiện tại đã kéo cánh tay của bà dựa vàoghế sofa xem ti vi .
Thấy kiều mẹ cùng Mộng Kỳ cười cười nói nói, Kiều cha trong mắtthoáng hiện lên vui vẻ, ý bảo Lạc Gia Hoa đi phía trước cúi đầu, nhẹgiọng hỏi anh, “Mộng Kỳ có hay không đã nói với con nó từng có bạntrai?”
“Có.”
“Kỳ thật là chúng ta không đồng ý bọn họ cùng một chỗ, Mộng Kỳ vì thế cùng mẹ cãi nhau, hai mẹ con này tính tình đều bướng bỉnh, về sau nếuhai người chiến tranh lạnh lần nữa, con có thể phải cùng cha đứng trênmột chiến tuyến, cùng nhau vì gia đình hài hòa mà cống hiến.”
Lạc Gia Hoa nhìn kiều cha , đột nhiên cảm thấy, kiều cha thật đáng yêu .
Bật cười, “Con biết rồi, cha yên tâm đi.”
“Ừm.” Kiều cha hài lòng gật đầu, “Đến lượt con đi.”
“Tốt.”
Nói Kiều cha cùng Lạc cha giống nhau là hai kẻ yêu thích cờ tướng kẻ, đều là hết sức yêu thích, nhưng có một điểm bất đồng là Lạc cha đánh cờ cũng không phải tệ lắm, mà Kiều cha hình như là trời sinh khiếm khuyết, khi ông đánh cờ làm cho những người đứng xem , luôn cảm thấy tất cả đều hiểu, nhưng ông một khi tự mình thao đao, hình như là có một chút kỹthuật liền có thể đánh bại đối thủ, trọng yếu hơn là, quân cờ phẩm cònchẳng có gì đặc sắc, thua không nhận thua, còn yêu cầu hủy bỏ, Lạc GiaHoa mới vừa bị Kiều cha kêu đánh cờ, thấy bộ dạng đánh cờ của ông, nghĩthầm chính mình chỉ là ngẫu nhiên cùng cha đánh, quân cờ thuật cũngkhông phải là quá tốt, cho nên liên tục khiêm tốn, thỉnh kiều cha nhường cho chính mình, nhưng không có đi vài bước, Lạc Gia Hoa liền phát hiệnchân tướng, anh cảm thấy, đối phương hoàn toàn là một con chim non, nếulà ngày thường, anh chắc là sẽ không cùng một tay mơ lãng phí thời gian, nhưng bây giờ đối diện là cha vợ của mình, Lạc Gia Hoa chỉ có thể khóemiệng co giật cùng kiều cha đánh cờ.
“Cha chính là có mấy mươi năm kinh nghiệm đánh cờ , con đừng nhường cha a, cứ việc đánh.” Kiều cha thập phần thở mạnh nói.
Lạc Gia Hoa khóe miệng vừa kéo, “Tốt, ba ba.”
Sau vài ván…
Kiều cha: “Chờ một chút, cha muốn nghĩ một tý, không đi nơi này.”
Lạc Gia Hoa: “Tốt, ba ba.”
Lại sau vài ván…
Kiều cha: “Không đúng không đúng, cha vừa rồi đi nhầm, hủy quân cờ.”
Lạc Gia Hoa: “Tốt, ba ba.”
Một lát sau…
“Tài đánh cờ của cha như thế nào?”
Lạc Gia Hoa, “… Không tệ.”
“phẩm cờ của cha như thế nào?”
Khóe miệng co giật một tý, “… Rất tốt.”
Kiều cha hài lòng, “Không tệ không tệ, quân cờ phẩm quyết định nhân phẩm, tiểu tử con có tiền đồ.”
Ghế sô pha bên cạnh, Mộng Kỳ cười che miệng, “Cha lại bắt đầu hành hạ đối thủ của mình .”
Kiều mẹ mặt không chút thay đổi, nhưng mặt tràn đầy mỉm cười, “Tênngốc kia, có mấy mươi năm đánh cờ kỳ nghệ vẫn thúi như vậy cũng khôngbiết xấu hổ lấy ra khoe khoang, da mặt thật dày.”
Mộng Kỳ nói, “Ai bảo cha quân cờ phẩm quá kém, những bạn đánh cờ kiacũng không muốn cùng cha đánh cờ, thật vất vả có con rể, chính là nêncha lấy thân phận tới dọa người, không cần uổng phí.”
“Nói rất đúng.” Mặc dù Mộng Kỳ mắng chữi, nhưng Kiều mẹ trong mắt nhìn chăm chú, “Đợi lát nữa cùng Gia Hoa nói vất vả hắn.”
“Phốc xuy… Tốt, mẹ.”
Nói xấu cha một chút, không khí xung quanh Mộng Kỳ cùng kiều mẹ lầnnữa thay đổi tốt, Mộng Kỳ ôm cánh tay kiều mẹ, rốt cục nói ra điều muốnnói, “Mẹ, thực xin lỗi.”
Kiều mẹ sửng sốt một chút, cười, “Mẹ còn tưởng rằng đời này không nghe được đây.”
Mộng Kỳ đau lòng, “Con biết là con không đúng, con quá quật cường,mặc dù biết hai người sẽ không hại con, nhưng con biết rõ quan niệm củacha mẹ, vẫn là hi vọng con tìm được người đàn ông gần nhà, như vậy vềsau cũng dễ dàng thăm hỏi, đối với mẹ lúc ấy cùng hắn nói chuyện đều gần nửa năm , cảm thấy hắn mặc dù có chút không xứng, khác cũng đều tốt,cho nên mới không lý trí như vậy.”
Kiều mẹ sờ sờ đầu Mộng Kỳ, “Ai, thôi, đều đã qua, chuyện trước kiachính là muốn nói ra, thái độ mẹ cũng không tốt, nếu như có thể thật tốt trao đổi cùng con, có lẽ sẽ không phát sinh chuyện như vậy, bất quá,người luôn vấp phải một ít sai lầm mới có thể lớn lên, mẹ thấy Gia Hoathực chững chạc, lại hơn con ba tuổi, sự nghiệp cũng chút thành công,cùng hắn cùng một chỗ, hẳn là không sai được , các con có thể sinh cùngngày, đây cũng là duyên phận.”
“Ừm.”
“Hai người sống qua ngày, luôn sẽ phát sinh chút ít xung đột, dù saocũng là hai người có cuộc sống hoàn toàn bất đồng đến cùng nhau, cần một thời gian thích ứng, lúc này, con cùng Gia Hoa phải học cách suy nghĩvì đối phương, như vậy, cuộc sống của các con mới có thể trôi qua hạnhphúc.”
“Con biết rõ.”
“Ừm…” Còn muốn nói điều gì, có người gõ cửa, kiều mẹ cùng Mộng Kỳ đồng thời nhìn về phía cửa, Mộng Kỳ đứng lên, “Con đi mở cửa.”